Đêm Sông Không Trăng
Đêm ấy tối như mực, chỉ có ánh chớp bom xé ngang bầu trời.
Mẹ Suốt chống mái chèo, dáng gầy mà cứng như mốc sắt.
Sông Nhật Lệ cuộn lên từng lớp sóng, gió hầm hập mùi thuốc súng.
Bộ đội đứng trên bến còn ngần ngại, nhưng mẹ chỉ bảo: “Lên đò đi con.”
Quả bom rơi cách đò không xa, nước tạt lên lạnh buốt mặt mẹ.
Mẹ không cúi người, chỉ đổi nhịp chèo cho con đò lách sang dòng lặng.
Một chiến sĩ thầm hỏi: “Sao mẹ không sợ?”
Mẹ đáp: “Không đưa các con qua mới là điều mẹ sợ.”
Đò cập bờ an toàn, mọi người thở phào.
Mẹ chỉ xoa mái chèo, như dỗ dành một đứa trẻ vừa qua bão.



