Đêm Sông Không Trăng (1)
Đêm tối đen như mực, chỉ còn tiếng bom rền vang.
Mẹ Suốt đứng trên mũi đò, tay chèo chắc như cột thép.
Nước tung trắng xoá dưới mỗi nhịp chèo của mẹ.
Bộ đội nín thở nhìn theo bóng mẹ giữa đêm.
Đò cập bờ, mẹ chỉ nói: “Còn chuyến nữa, con ơi.”



