Cựu chiến binh

Đêm sốt rét trong lán rừng biên giới

Sốt rét rừng là nỗi ám ảnh thường trực của người lính làm nhiệm vụ quốc tế. Với bác Lê Hữu Thục, có một đêm sốt rét tưởng như không qua khỏi, đã để lại dấu ấn sâu sắc suốt đời. Không tiếng súng, không giao tranh, nhưng đó là trận chiến sinh tử với chính cơ thể mình. Và trong trận chiến ấy, tình đồng đội đã giữ bác lại với sự sống.

Thanh Hóa23/12/2025Lê Thị Lan (CHI ĐOÀN TRƯỜNG MẦM NON HOẰNG ĐẠO)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Rừng Campuchia ban ngày nắng gắt, ban đêm lạnh buốt. Mùa mưa năm 1984, đơn vị của bác đóng quân tạm trong những lán tre dựng vội. Muỗi nhiều, thuốc men thiếu, sốt rét trở thành “kẻ thù vô hình” của người lính.

Bác nhớ rõ một đêm, người bỗng rét run, răng va vào nhau lập cập. “Lúc ấy tôi nghĩ chắc mình không qua được,” bác kể chậm rãi. Cơn sốt lên cao, đầu óc quay cuồng, mắt tối sầm. Trong cơn mê man, bác vẫn nghe tiếng đồng đội gọi tên mình.

Một chiến sĩ cùng tổ đã nhường phần thuốc hiếm hoi cho bác, người khác đốt lửa suốt đêm để giữ ấm. “Tỉnh lại, thấy anh em ngồi quanh, tôi chỉ muốn khóc,” bác nói. Không ai ngủ, họ thay nhau quạt, lau người, đút từng ngụm nước.

Sau ba ngày, bác dần hồi tỉnh. Cơ thể gầy rộc, nhưng tinh thần được kéo lại từ chính tình đồng đội. “Ở chiến trường, sống được là nhờ nhau,” bác khẳng định. Đêm sốt rét ấy không chỉ là ký ức về bệnh tật, mà là dấu mốc khắc sâu hai chữ đồng đội trong đời lính của bác.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn