khi Tổ quốc cần, ngày 16/2/1975, người học trò ấy đã gác lại chuyện học hành để xung phong nhập ngũ khi mới tròn 15 tuổi
“Con tôi, dù đã xa rồi, nhưng trong lòng tôi, con mãi mãi còn sống, mãi mãi là niềm tự hào của mẹ” — câu nói rưng rưng đầy nghẹn ngào của mẹ Khương Thị Chu đã chạm đến trái tim của biết bao thế hệ khi nhắc về Anh hùng liệ.t s.ĩ Lê Đình Chinh. Tận sâu trong ký ức của người mẹ già, hình ảnh người con trai cả chưa bao giờ phai nhạt. Sinh năm 1960, từ nhỏ anh đã sớm tự lập, vừa quán xuyến việc nhà, chăm sóc các em, vừa là học sinh giỏi toàn diện của trường cấp hai Nguyệt Ấn (Ngọc Lặc, Thanh Hóa). Thế nhưng, khi Tổ quốc cần, ngày 16/2/1975, người học trò ấy đã gác lại chuyện học hành để xung phong nhập ngũ khi mới tròn 15 tuổi. Do công việc bận rộn nơi nông trường, bố mẹ anh đã chẳng thể ra tiễn con lên đường — nỗi day dứt ấy theo bà Chu suốt cả cuộc đời. Trải qua những trận ch.iến khố.c liệ.t chống quân P.ô.n P.ố.t ở biên giới Tây Nam rồi bị thương, anh tiếp tục cùng đồng đội hành quân lên dải đất biên cương Lạng Sơn. Chiều ngày 25/8/1978, khi đang thăm hỏi Nhân dân, anh đã anh dũng c.h.i.ế.n đ.ấu chống trả toán quân xâ.m lượ.c Tr.u.ng Quốc tràn sang bạo ngược, kiên cường giải vây cho cán bộ, người dân và đ.á.n.h g.ụ.c hàng chục kẻ địch trước khi trút hơi thở cuối cùng. Lê Đình Chinh n.g.ã x.u.ố.n.g khi vừa tròn 18 tuổi, trở thành người lính đầu tiên h.y s.i.n.h trong cuộc c.h.i.ế.n bảo vệ biên giới phía Bắc. Khoảnh khắc nghe bản tin phát thanh chiều hôm ấy rồi nhận thông báo chính thức đúng ngày Quốc khánh 2/9, trái tim người mẹ như vỡ vụn. Ngày 30/8/1978, anh được Chủ tịch nước truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang Nhân dân, trở thành biểu tượng rực lửa của thế hệ trẻ Việt Nam. Tháng 1/2013, sau 35 năm nằm lại nơi địa đầu Tổ quốc, di hài anh cuối cùng đã được quy tập về Nghĩa trang L.i.ệ.t s.ĩ Hàm Rồng, trở về trong vòng tay nghẹn ngào của mẹ và quê hương xứ Thanh. Cuộc đời Anh hùng l.i.ệ.t s.ĩ Lê Đình Chinh trao cho thế hệ hôm nay bài học vô giá về tinh thần trách nhiệm, lý tưởng sống cống hiến và lòng yêu nước sắt
“Con tôi, dù đã xa rồi, nhưng trong lòng tôi, con mãi mãi còn sống, mãi mãi là niềm tự hào của mẹ” — câu nói rưng rưng đầy nghẹn ngào của mẹ Khương Thị Chu đã chạm đến trái tim của biết bao thế hệ khi nhắc về Anh hùng liệ.t s.ĩ Lê Đình Chinh. Tận sâu trong ký ức của người mẹ già, hình ảnh người con trai cả chưa bao giờ phai nhạt.
Sinh năm 1960, từ nhỏ anh đã sớm tự lập, vừa quán xuyến việc nhà, chăm sóc các em, vừa là học sinh giỏi toàn diện của trường cấp hai Nguyệt Ấn (Ngọc Lặc, Thanh Hóa). Thế nhưng, khi Tổ quốc cần, ngày 16/2/1975, người học trò ấy đã gác lại chuyện học hành để xung phong nhập ngũ khi mới tròn 15 tuổi. Do công việc bận rộn nơi nông trường, bố mẹ anh đã chẳng thể ra tiễn con lên đường — nỗi day dứt ấy theo bà Chu suốt cả cuộc đời.
Trải qua những trận ch.iến khố.c liệ.t chống quân P.ô.n P.ố.t ở biên giới Tây Nam rồi bị thương, anh tiếp tục cùng đồng đội hành quân lên dải đất biên cương Lạng Sơn. Chiều ngày 25/8/1978, khi đang thăm hỏi Nhân dân, anh đã anh dũng c.h.i.ế.n đ.ấu chống trả toán quân xâ.m lượ.c Tr.u.ng Quốc tràn sang bạo ngược, kiên cường giải vây cho cán bộ, người dân và đ.á.n.h g.ụ.c hàng chục kẻ địch trước khi trút hơi thở cuối cùng. Lê Đình Chinh n.g.ã x.u.ố.n.g khi vừa tròn 18 tuổi, trở thành người lính đầu tiên h.y s.i.n.h trong cuộc c.h.i.ế.n bảo vệ biên giới phía Bắc.
Khoảnh khắc nghe bản tin phát thanh chiều hôm ấy rồi nhận thông báo chính thức đúng ngày Quốc khánh 2/9, trái tim người mẹ như vỡ vụn. Ngày 30/8/1978, anh được Chủ tịch nước truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang Nhân dân, trở thành biểu tượng rực lửa của thế hệ trẻ Việt Nam.
Tháng 1/2013, sau 35 năm nằm lại nơi địa đầu Tổ quốc, di hài anh cuối cùng đã được quy tập về Nghĩa trang L.i.ệ.t s.ĩ Hàm Rồng, trở về trong vòng tay nghẹn ngào của mẹ và quê hương xứ Thanh.
Cuộc đời Anh hùng l.i.ệ.t s.ĩ Lê Đình Chinh trao cho thế hệ hôm nay bài học vô giá về tinh thần trách nhiệm, lý tưởng sống cống hiến và lòng yêu nước sắt son — nhắc nhở chúng ta rằng hòa bình, độc lập phải đánh đổi bằng x.ư.ơ.n.g m.á.u của bao người đi trước.
Xin kính cẩn nghiêng mình tri ân sâu sắc trước sự h.y s.i.n.h cao cả của người anh hùng tuổi 18, đồng thời xin bày tỏ lòng biết ơn vô hạn và kính chúc mẹ Khương Thị Chu luôn dồi dào sức khỏe, an vui.



