ĐÊM TẠM BIỆT BẢN LÀNG VÀ TẤM ÁO CHÀM CỦA MẸ
Mỗi chuyến đi vào chiến trường của người lính đều bắt đầu từ một đêm chia ly đong đầy thương nhớ nơi bản làng quê hương. Trước ngày chàng thanh niên Thượng Nông khoác chiếc ba lô lên đường gia nhập lực lượng bảo vệ công trình Thủy điện Thác Bà, căn nhà sàn nhỏ bên bếp lửa hồng đã chứng kiến những khoảnh khắc nghẹn ngào của tình mẫu tử.
Mỗi chuyến đi vào chiến trường của người lính đều bắt đầu từ một đêm chia ly đong đầy thương nhớ nơi bản làng quê hương. Trước ngày chàng thanh niên Thượng Nông khoác chiếc ba lô lên đường gia nhập lực lượng bảo vệ công trình Thủy điện Thác Bà, căn nhà sàn nhỏ bên bếp lửa hồng đã chứng kiến những khoảnh khắc nghẹn ngào của tình mẫu tử.
Đêm mùa thu năm 1972, ngọn đèn dầu tù mù hắt bóng người mẹ già còng lưng bên khung thoi. Mẹ thức trọn đêm để dệt nốt vạt áo chàm, cẩn thận đơm từng chiếc cúc vải cho con trai mang theo. Tay mẹ run run trao tấm áo còn thơm mùi chàm mới và mùi khói bếp thân thương, dặn dò con cẩn thận nơi tuyến đầu và luôn giữ vững phẩm chất người con của núi rừng.
Tấm áo chàm ấy đã theo người chiến sĩ qua biết bao mùa mưa nắng ở Yên Bái, cùng ông trải qua những đêm gác rét buốt bên bờ sông Chảy và những đợt ném bom dữ dội của kẻ thù. Mỗi khi mệt mỏi hay đối mặt với gian nguy, chỉ cần chạm tay vào thắt lưng áo chàm ấm áp, người lính trẻ như lại cảm nhận được hơi ấm từ bàn tay mẹ và lời dặn dò của quê hương để tiếp thêm sức mạnh hoàn thành nhiệm vụ.
Ngày hòa bình, người lính trở về, tấm áo chàm năm xưa đã sờn vai, phai màu theo năm tháng nhưng người mẹ hiền vẫn còn đó đón con bên cầu thang nhà sàn. Đêm chia ly và tấm áo chàm của mẹ mãi là kỷ niệm thiêng liêng, nhắc nhở về cái giá của độc lập và tình yêu gia đình sâu nặng.



