Bài viết

ĐÊM THIÊNG LIÊNG TRÊN "HỎA NGỤC" CÔN ĐẢO

ĐÊM THIÊNG LIÊNG TRÊN "HỎA NGỤC" CÔN ĐẢO

Lào Cai19/05/2026Lý Văn Thông (xã Lâm Giang)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Nói đến thời hoa lửa, người ta thường nghĩ đến chiến trường đầy tiếng bom đạn, nhưng với những người tù chính trị chúng tôi, trận chiến diễn ra ngay trong những buồng giam chật hẹp, ngột ngạt của Trại Phú Hải, Phú Tường nơi Côn Đảo – nơi được mệnh danh là “Địa ngục trần gian”. Vũ khí của chúng tôi không phải là súng đạn, mà là ý chí kiên cường, là xương sườn, là da thịt chống lại những trận đòn roi cá đuối, những thùng nước vôi đặc trút xuống từ trần chuồng cọp và chế độ ăn uống độc địa nhằm hủy hoại thể xác lẫn tinh thần người cộng sản.

Mùa đông năm 1973, sau khi Hiệp định Paris được ký kết, địch tìm mọi cách để phân loại và không trao trả tù binh, chúng bắt chúng tôi phải ký vào đơn xin ly khai Đảng, phản bội lại lý tưởng. Đêm đó, trong xà phòng giam số 6, căn phòng rộng chưa đầy 20 mét vuông nhưng nhốt gần 80 con người gầy trơ xương, xiềng xích chân va vào nhau nghe loảng xoảng. Anh Tư Cang, Bí thư chi bộ nhà tù, người đang bị ho lao giai đoạn cuối, ho ra từng vạt máu tươi, gọi chúng tôi lại gần. Giữa bóng tối mịt mùng, anh thắp lên một mẩu nến nhỏ giấu được từ nhà bếp.

Dưới ánh sáng leo lét ấy, anh Tư lôi từ trong vết thương mưng mủ ở đùi ra một mảnh vải đỏ nhỏ bằng bàn tay – đó là lá cờ Tổ quốc được các đồng chí bí mật may từ những mảnh áo tù nhuộm bằng máu và màu nước cốt cây rừng. Anh Tư nói, giọng thều thào nhưng vô cùng trang nghiêm: “Các đồng chí, đêm nay chúng ta tổ chức kết nạp Đảng cho đồng chí trẻ tuổi nhất phòng”. Đó là cậu thanh niên tên Minh, bị bắt khi mới 17 tuổi trong một trận đánh ở bến Tre. Minh quỳ xuống nền xi măng lạnh ngắt, mắt hướng về lá cờ rách nát vấy máu. Anh em trong phòng cắn chặt môi để không bật ra tiếng khóc.

Trong không gian đặc quánh mùi hôi thối của nhà giam và máu mủ, lời thề Đảng viên vang lên thì thầm nhưng đanh thép. Ngay sau buổi lễ, bọn chúa ngục phát hiện ánh sáng, chúng lao vào dùng dùi cui đánh đập dã man cả phòng. Anh Tư Cang đã dùng thân hình gầy gò của mình nằm đè lên Minh để che chở cho người đồng chí mới. Anh Tư hy sinh ngay đêm hôm đó vì kiệt sức và đòn thù. Nhưng ngọn lửa từ lá cờ máu và buổi kết nạp Đảng thiêng liêng đêm ấy đã tiếp thêm sức mạnh cho chúng tôi sống sót qua những ngày đen tối nhất, chờ ngày tàu của đất liền ra đón về trong ngày đại thắng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
ĐÊM THIÊNG LIÊNG TRÊN "HỎA NGỤC" CÔN ĐẢO | Câu chuyện thời hoa lửa