Đêm trăng bên hầm đất
Đơn vị của Linh đóng ở một khu rừng sâu. Ban ngày, mọi người làm việc không ngơi tay. Đến tối, khi công việc tạm xong, họ mới có chút thời gian nghỉ. Những đêm có trăng là những đêm đẹp nhất. Ánh trăng len qua tán cây, chiếu xuống mặt đất thành những vệt sáng dịu dàng.
Đơn vị của Linh đóng ở một khu rừng sâu. Ban ngày, mọi người làm việc không ngơi tay. Đến tối, khi công việc tạm xong, họ mới có chút thời gian nghỉ.
Những đêm có trăng là những đêm đẹp nhất. Ánh trăng len qua tán cây, chiếu xuống mặt đất thành những vệt sáng dịu dàng.
Các cô gái thường rủ nhau ngồi trước miệng hầm. Không ai nói lớn, chỉ trò chuyện nhỏ nhẹ, như sợ làm vỡ sự yên tĩnh của rừng.
Một chị bắt đầu hát, giọng không quá hay nhưng ấm. Người khác hát theo. Dần dần, cả nhóm hòa giọng.
Linh ngồi im, nhìn lên trời. Cô nhớ nhà. Nhớ những đêm nằm trên sân, nhìn trăng cùng em trai.
Một chị quay sang hỏi:
“Linh, sau này em muốn làm gì?”
Cô suy nghĩ một lúc rồi nói:
“Em muốn đi biển.”
“Đi biển làm gì?”
“Để ngắm trăng trên mặt nước. Em nghĩ chắc đẹp lắm.”
Cả nhóm cười. Một chị nói:
“Ừ, mai mốt hòa bình, tụi mình đi chung.”
Lời hứa nghe đơn giản, nhưng ai cũng giữ trong lòng. Nó trở thành một điều để mong, để tin vào ngày mai.
Có những ngày rất mệt, Linh tưởng như không chịu nổi nữa. Nhưng cứ nghĩ đến lời hẹn “đi biển”, cô lại có thêm sức lực.
Thời gian trôi đi, mọi người vẫn cùng nhau vượt qua khó khăn, chia nhau từng miếng ăn, từng giấc ngủ.
Nhiều năm sau, khi mọi thứ đã yên bình, Linh thực sự có dịp ra biển. Cô đứng trước sóng, nhìn trăng phản chiếu trên mặt nước, lặng người.
Cảnh đẹp thật, nhưng điều khiến cô xúc động hơn là ký ức.
Cô nhớ lại đêm rừng năm ấy — nơi những cô gái trẻ ngồi bên nhau, hát dưới ánh trăng, và mơ về một tương lai giản dị.
Linh khẽ nói một mình



