ĐÊM TRẮNG ĐÈN DẦU: TRUNG ĐỘI PHÓ CHU VĂN HIỂN
ĐÊM TRẮNG ĐÈN DẦU: TRUNG ĐỘI PHÓ CHU VĂN HIỂN
Nếu bạn có dịp đi qua vùng biên cương lộng gió vào một đêm chớm đông, khi những giọt sương muối bắt đầu kết tinh trên lá cỏ, hãy lắng nghe tiếng thì thầm của đất. Đó là tiếng lòng của tôi – Thượng sỹ, Trung đội phó Chu Văn Hiển. Tôi sinh năm 1963, lớn lên bên bờ bãi êm đềm của xã Nghĩa Bình, huyện Tân Kỳ, tỉnh Nghệ An. Bản lý lịch quân nhân của tôi khép lại khi tuổi đời vừa tròn hai mươi mốt, cái tuổi mà những gã trai làng còn đang mơ mộng về một cái nắm tay thẹn thùng dưới bóng râm đường làng. Tôi ngã xuống ngày 05 tháng 11 năm 1984, khi đang cùng đồng đội ở Đại đội 14, Tiểu đoàn 42, Đoàn 774 kiên cường chốt chặn phòng tuyến.
Chiến tranh ở biên giới năm ấy không chỉ có tiếng pháo gầm xé rách màng nhĩ, mà đáng sợ nhất là những đêm trắng lạnh thấu xương, khi chúng tôi phải căng mình trong công sự để đề phòng các đợt tập kích bí mật của giặc. Đêm mùng 4 tháng 11, tôi ngồi dưới hầm chốt, ngọn đèn dầu tự chế bằng vỏ đạn vặn nhỏ hết cỡ để tránh tầm mắt lính bắn tỉa. Tôi lật giở tấm ảnh gia đình nhem nhuốc bùn đất, vuốt ve khuôn mặt gầy gò của mẹ. Tôi tự hứa, qua mùa đông này, khi biên cương im tiếng súng, tôi sẽ về xin mẹ cưới cô gái cùng thôn, người đã thức trắng đêm đan cho tôi chiếc áo len trước ngày tòng quân.
Nhưng bình minh ngày mùng 5 không mang theo nắng ấm, nó mang theo trận bão pháo kinh hoàng dội thẳng vào trận địa của Đại đội 14. Mặt đất rung chuyển, căn hầm chỉ huy bị sức ép bom đánh sập hoàn toàn. Thấy người chiến sĩ thông tin liên lạc trẻ tuổi bị đất đá vùi lấp dưới làn đạn quét rát mặt, tôi trườn lên, dùng cả thân mình che chắn, bới đất kéo cậu ấy ra. Đúng lúc đó, một mảnh pháo ác nghiệt phạt ngang lưng tôi. Máu tuôn xối xả, nhuộm đỏ thẫm vạt áo len mẹ đan. Chi tiết biểu tượng xé lòng chính là bàn tay tôi dẫu đã mất hết cảm giác vì cái lạnh và vết thương, vẫn bóp chặt lấy chiếc bật lửa xăng dính máu, cố bật lên ngọn lửa nhỏ để làm tín hiệu hướng dẫn đơn vị pháo binh phía sau định vị mục tiêu địch. Tôi tan vào đất mẹ biên cương ở tuổi hai mươi mốt, gửi lại ngọn lửa thắp sáng niềm tin cho những người ở lại.



