Khác

Đêm trắng ở nghĩa trang Trường Sơn

Đêm trắng ở nghĩa trang Trường Sơn

Hải Phòng11/03/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chiến tranh đã lùi xa, nhưng đối với ông Năm, một cựu chiến binh trung đoàn 27, cuộc chiến chưa bao giờ kết thúc. Suốt 20 năm sau ngày hòa bình, ông dành cả cuộc đời để đi tìm đồng đội. Ông gọi đó là "cuộc hành quân cuối cùng".

Một đêm mưa tầm tã tại Nghĩa trang Trường Sơn, ông Năm ngồi bên một ngôi mộ chưa có tên. Ông thắp một nén nhang, làn khói trắng bay lãng đãng trong không gian u tịch. Ông nhớ về trận đánh ở cao điểm 548, nơi người bạn thân nhất của ông, tên Thành, đã hy sinh khi che chắn cho ông khỏi một quả lựu đạn.

"Thành ơi, tao tìm thấy mày rồi!" – ông Năm thì thầm, nước mắt hòa lẫn nước mưa. Ông nhớ lại lời hứa năm xưa: "Ai còn sống thì phải về chăm sóc mẹ cho người kia". Ông đã thực hiện lời hứa đó, ông đã chăm sóc mẹ Thành như mẹ ruột suốt mấy chục năm qua cho đến khi bà nhắm mắt xuôi tay. Nhưng trong lòng ông vẫn đau đáu một nỗi niềm khi chưa đưa được Thành về quê cha đất tổ.

Đêm đó, ông nằm mơ thấy Thành hiện về. Thành vẫn trẻ măng trong bộ quân phục màu xanh lá, nở nụ cười tươi rói: "Thôi anh Năm, em nằm đây với anh em cũng ấm lòng rồi. Đất nước xanh tươi thế này là em mãn nguyện rồi".

Khi tỉnh dậy, ông Năm thấy lòng thanh thản lạ kỳ. Những cánh rừng Trường Sơn năm xưa bị rải chất độc hóa học xám xịt, nay đã phủ một màu xanh ngắt. Ông hiểu rằng, sự hy sinh của thế hệ ông không phải để người đời sau đau khổ, mà là để họ được sống trong một thế giới không còn tiếng súng. Ông Năm tiếp tục hành trình của mình, không phải với nỗi buồn, mà với niềm tự hào của một người lính già đang trông coi giấc ngủ cho những "anh hùng bất tử".

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn