Đêm trắng trên cao điểm
Trong cuộc đời binh nghiệp từ 1975 đến 1982, những đêm trực chiến trên cao điểm luôn là những ký ức đầy ám ảnh và hào hùng đối với Trung sĩ Phạm Văn Hiền.
Đó là những đêm tối mịt mù giữa rừng già, không một ánh đèn, chỉ có tiếng côn trùng và tiếng lá khô xào xạc. Ông Hiền nhớ lại nhiệm vụ cảnh giới, tai phải căng ra nghe từng tiếng động nhỏ nhất để đề phòng địch tập kích. Cơn buồn ngủ và cái lạnh thấu xương luôn chực chờ hạ gục người chiến sĩ. Để giữ tỉnh táo, ông thường nhẩm lại những bài hát về quê hương hoặc nghĩ về ngày trở về. Có những đêm, pháo sáng quân địch thắp rực bầu trời, ranh giới giữa sự sống và cái chết chỉ cách nhau một khoảnh khắc. Chính trong sự tĩnh lặng đáng sợ của màn đêm, ý chí chiến đấu và bản lĩnh của người lính Lữ đoàn 71 đã được tôi luyện vững vàng hơn bao giờ hết.
Những đêm trắng ấy đã dạy cho ông Hiền bài học về sự kiên nhẫn và lòng quả cảm, những phẩm chất đã đi cùng ông suốt cuộc đời sau này.



