Bài viết

Đêm trắng trên công sự đất phèn

Đêm ở chiến trường Đức Huệ không bao giờ thực sự bình yên. Tiếng côn trùng rỉ rả đôi khi bị ngắt quãng bởi tiếng pháo cầm canh xa xăm hay tiếng trực thăng quần thảo trên bầu trời. Tại một chốt tiền tiêu bên dòng Vàm Cỏ, người lính trẻ đang thu mình trong công sự, tay không rời bao lăm súng, mắt dõi thẳng vào bóng tối mịt mù của rặng tràm.

Tây Ninh14/05/2026Hồ Phúc Trọng Hậu (Xã Đông Thành)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Sự cô độc kiêu hãnh giữa bóng đêm

Giữ chốt giữa đêm là một thử thách khủng khiếp đối với lòng can đảm. Không có tiếng hò reo tấn công, cũng không có sự náo nhiệt của đồng đội bên cạnh, người lính chỉ còn lại một mình với bóng tối và những dòng suy tưởng. Anh nhớ về mái trường ở Đức Hòa, nhớ những buổi chiều tà cùng bạn bè thả diều trên triền đê. Nhưng chỉ cần một tiếng lá rụng, một bóng đen xẹt qua, mọi tâm tư riêng tư đều bị gạt sang một bên. Người lính lúc này là một "pháo đài" sống. Khí tiết của những người tiền bối như đồng chí Võ Văn Tần đã dạy anh rằng: chốt còn thì dân còn, một bước lùi của anh là một hiểm họa cho cả vùng căn cứ địa đạo phía sau.

Niềm tin từ những mái tranh không ngủ

Phía sau lưng người lính giữ chốt là những ngôi nhà thầm lặng của các mẹ như mẹ Nguyễn Thị Của. Mẹ cũng đang thức, ánh đèn dầu bên hiên nhà mẹ được che chắn cẩn thận như một lời nhắn nhủ không lời: "Mẹ vẫn ở đây cùng các con". Người lính hiểu rằng mình không hề đơn độc. Mỗi giờ anh bám chốt là một giờ mẹ được yên giấc, là một giờ mạch máu giao liên được thông suốt. Tình thương của mẹ hòa quyện vào ý chí của người lính đặc công như anh Võ Văn Chương, tạo thành một sợi dây liên kết vô hình nhưng chắc chắn, giúp anh vượt qua cái lạnh của sương đêm và nỗi sợ hãi mơ hồ để giữ vững trận địa.

Lời thề khắc ghi vào lòng đất

Khi bóng tối đậm đặc nhất cũng là lúc ý chí người lính sắc bén nhất. Họ giữ chốt không chỉ bằng vũ khí, mà bằng lời thề "Độc lập hay là chết!". Dưới lòng đất phèn Đức Huệ, mỗi mét giao thông hào đều thấm đẫm mồ hôi và sự kiên định. Họ biết rằng nếu kẻ thù tràn qua, những địa đạo anh em dày công đào đắp sẽ bị đe dọa. Vì vậy, tâm thế của người lính giữ chốt giữa đêm là tâm thế của người bảo vệ "cửa ngõ" tâm linh của cả vùng đất thép. Họ sẵn sàng trở thành người đầu tiên ngã xuống để giữ lấy bình minh cho toàn đơn vị.

Di sản của những đêm không ngủ

Hòa bình hôm nay trên đất Đức Huệ được xây dựng từ những đêm trắng giữ chốt năm nào. Những người lính năm xưa giờ đây mỗi khi nhìn về phía biên giới vào đêm tối, họ vẫn nhớ như in cảm giác của cái lạnh phèn mặn và sự tĩnh lặng đầy bản lĩnh ấy.

Gia tài họ để lại cho chúng ta là sự bình yên trong mỗi giấc ngủ. Những câu chuyện về người lính giữ chốt trong "Thời hoa lửa" nhắc nhở thế hệ trẻ Long An rằng: để có được ánh sáng của ngày hôm nay, đã có một thế hệ thức trọn những đêm đen nhất để canh giữ hòa bình cho mảnh đất "Trung dũng kiên cường".

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Đêm trắng trên công sự đất phèn | Câu chuyện thời hoa lửa