Đêm tránh bom trong hầm đất
Một gia đình nhỏ ở Dương Minh Châu đã quen với những đêm như thế. Đêm hôm ấy, bầu trời bỗng vang lên tiếng máy bay gầm rú. Từ xa, những tiếng nổ bắt đầu dội lại, mỗi lúc một gần hơn. Người cha lập tức gọi lớn: “Xuống hầm mau!”
Đêm tránh bom trong hầm đất
Ở vùng quê thuộc Tây Ninh, trong những năm chiến tranh ác liệt, mỗi khi đêm xuống, người dân lại sống trong nỗi lo âu thường trực.
Một gia đình nhỏ ở Dương Minh Châu đã quen với những đêm như thế.
Đêm hôm ấy, bầu trời bỗng vang lên tiếng máy bay gầm rú. Từ xa, những tiếng nổ bắt đầu dội lại, mỗi lúc một gần hơn. Người cha lập tức gọi lớn:
“Xuống hầm mau!”
Cả gia đình vội vàng chui xuống căn hầm đất nhỏ được đào ngay sau nhà. Chiếc hầm chật hẹp, tối om, chỉ đủ cho vài người ngồi sát bên nhau.
Trong bóng tối, người mẹ ôm chặt đứa con nhỏ vào lòng, khẽ vỗ về:
“Không sao đâu co n… có mẹ đây rồi…”
Tiếng bom nổ vang trời. Mặt đất rung lên từng đợt. Đất cát rơi lả tả xuống mái hầm. Đứa trẻ run rẩy, bám chặt lấy mẹ.
Người cha tên Minh Cát ngồi sát cửa hầm, lặng lẽ lắng nghe từng âm thanh phía trên. Gương mặt ông căng thẳng, nhưng vẫn cố giữ bình tĩnh để làm chỗ dựa cho cả gia đình.
Thời gian trôi chậm chạp trong bóng tối. Không ai nói thêm lời nào, chỉ còn tiếng thở và nhịp tim dồn dập.
Rồi… tiếng bom thưa dần. Không gian dần trở nên yên ắng. Người cha khẽ nói: “Hết rồi…”
Cả gia đình từ từ bước lên mặt đất. Trước mắt họ, mái nhà có thể đã bị hư hại, vườn tược xơ xác… nhưng mọi người vẫn còn bên nhau.
Người mẹ nhìn các con, mỉm cười nhẹ. Đứa trẻ lau nước mắt, rồi lại lon ton theo cha mẹ dọn dẹp.
Ngày mai, họ sẽ lại tiếp tục làm rẫy, tiếp tục sống như bao ngày.
Những đêm tránh bom như thế đã trở thành một phần ký ức không thể quên của người dân Tây Ninh. Dù đối mặt với hiểm nguy, họ vẫn giữ vững một điều:
Sự bình tĩnh, lòng kiên cường và niềm tin vào ngày mai.



