Cựu chiến binh

ĐÊM TRỰC BỆNH XÁ DÃ CHIẾN KHÔNG NGỦ

Một đêm trực tại bệnh xá dã chiến ở Thành cổ Quảng Trị – nơi không có khái niệm của giấc ngủ, chỉ có tiếng rên, tiếng bom và những cuộc giằng co lặng lẽ với tử thần.

Hưng Yên31/12/2025Bùi Văn Tuân (Trường Tiểu học Thụy Quỳnh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ở chiến trường Quảng Trị, ban ngày đã dài, nhưng ban đêm còn dài hơn gấp bội. Đêm ở bệnh xá dã chiến không bao giờ là thời gian để nghỉ ngơi. Nó là khoảng lặng nguy hiểm, nơi mọi giác quan phải căng ra đến cực hạn.

Đêm ấy, ông trực.

Bệnh xá chỉ là một hầm đất gia cố vội, trần thấp, mùi ẩm mốc trộn lẫn mùi thuốc đỏ, mùi máu khô, mùi băng gạc cũ. Đèn pin được bọc vải, ánh sáng yếu ớt, đủ để nhìn thấy khuôn mặt tái xanh của thương binh nằm san sát trên cáng.

Không ai ngủ thật sự. Người còn tỉnh thì rên khẽ. Người mê man thì thở dốc. Thỉnh thoảng, một cơn co giật bất ngờ khiến cả hầm giật mình.

Bên ngoài, pháo vẫn nổ. Mỗi lần mặt đất rung lên, bụi đất rơi xuống trần hầm như mưa. Có lúc tưởng chừng cả bệnh xá sẽ sập, chôn vùi tất cả.

Ông đi từ cáng này sang cáng khác, kiểm tra mạch, chỉnh lại băng, thì thầm vài câu trấn an. Có người nắm tay ông rất chặt, như sợ buông ra là không còn bấu víu vào đâu nữa.

Một thương binh trẻ mở mắt, hỏi rất khẽ:
“Anh ơi… còn sống không?”

Ông gật đầu, dù trong lòng không chắc. Ở đây, sự sống mong manh đến mức chỉ cần một cơn sốt, một vết thương nhiễm trùng, là có thể đi rất nhanh.

Đêm càng khuya, tiếng rên thưa dần. Không phải vì đỡ đau, mà vì sức đã cạn. Có người lịm đi trong im lặng. Không còi báo động. Không tiếng gọi y tá. Chỉ là một hơi thở không quay trở lại.

Ông đứng lặng bên cáng, đặt tay lên ngực người lính, cảm nhận sự trống rỗng lạnh dần lan ra. Một sinh mạng vừa rời khỏi chiến trường, âm thầm như ngọn đèn tắt gió.

Đêm ấy, ông không chợp mắt. Không phải vì sợ, mà vì không cho phép mình ngủ. Ngủ lúc này đồng nghĩa với bỏ lỡ một sinh mạng có thể cứu được.

Ở bệnh xá dã chiến, đêm không phải để nghỉ. Đêm là để thức, để giữ lại sự sống lâu hơn một chút, dù chỉ là vài giờ, vài phút.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
ĐÊM TRỰC BỆNH XÁ DÃ CHIẾN KHÔNG NGỦ | Câu chuyện thời hoa lửa