Cựu chiến binh

ĐÊM TRỰC CHIẾN GIỮA RỪNG GIÀ BIÊN GIỚI

Trong thời gian làm nhiệm vụ tại biên giới Tây Nam, bác Trần Văn Bình nhiều lần tham gia trực chiến ban đêm tại các khu vực rừng sâu hiểm trở. Giữa bóng tối dày đặc và điều kiện thiếu thốn, người lính bộ binh luôn phải giữ vững tinh thần cảnh giác cao độ để bảo vệ an toàn cho đơn vị. Những đêm trực chiến ấy trở thành ký ức không thể quên của người lính năm xưa.

Thanh Hóa23/05/2026Cao Văn Việt (Đoàn xã Hoằng Thanh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Người viết nhận ra rằng những đêm trực chiến trong rừng sâu là thử thách lớn nhất đối với bản lĩnh và tinh thần của người lính.

Đối với bác Trần Văn Bình, ký ức về những đêm trực chiến vẫn còn rất rõ ràng.

“Đêm trong rừng dài lắm,” bác kể chậm rãi.

Sau thời gian huấn luyện và tham gia nhiệm vụ, bác được phân công trực chiến tại các vị trí trọng yếu trong rừng biên giới.

“Phải luôn sẵn sàng,” bác nói.

Người viết hình dung người lính trẻ ngồi lặng giữa công sự tạm, xung quanh là bóng tối đặc quánh và tiếng côn trùng rừng già.

“Không được ngủ sâu,” bác nhớ lại.

Mỗi ca trực thường kéo dài nhiều giờ, trong điều kiện thiếu ánh sáng và thời tiết khắc nghiệt.

“Ngồi im một chỗ cũng lạnh,” bác nói.

Người lính phải giữ súng, quan sát mọi chuyển động nhỏ nhất trong khu vực được giao.

“Chỉ cần động nhẹ là phải chú ý,” bác kể.

Một đêm trực chiến năm 1986 là ký ức khiến bác nhớ nhất.

“Hôm đó trời rất tối,” bác nói.

Không có trăng, không có ánh sáng, rừng trở nên như một khối đen đặc.

“Không nhìn thấy gì xa,” bác kể.

Trong điều kiện đó, mọi giác quan đều phải được tập trung cao độ.

“Tai phải nghe thật kỹ,” bác nói.

Khoảng gần nửa đêm, có tiếng động lạ từ phía rừng sâu.

“Lúc đó ai cũng căng thẳng,” bác nhớ lại.

Cả tổ trực lập tức vào trạng thái sẵn sàng chiến đấu.

“Không ai nói gì,” bác kể.

Người viết cảm nhận rõ sự yên lặng nặng nề bao trùm trong khoảnh khắc ấy.

Sau một thời gian quan sát, xác định đó chỉ là động vật rừng di chuyển, đơn vị mới tạm yên tâm.

“Nhưng vẫn phải cảnh giác,” bác nói.

Đêm trực chiến tiếp tục kéo dài trong sự im lặng căng thẳng.

“Chờ đến sáng là mệt nhất,” bác cười nhẹ.

Người viết hình dung người lính trẻ kiên nhẫn vượt qua từng phút trong bóng tối.

Khi trời bắt đầu hửng sáng, cả tổ mới được thay ca nghỉ ngơi.

“Lúc đó mới thở phào,” bác kể.

Nhưng sự mệt mỏi vẫn còn đọng lại trên từng khuôn mặt.

“Ngồi xuống là muốn ngủ,” bác cười.

Điều khiến bác nhớ nhất không phải sự nguy hiểm mà là tinh thần trách nhiệm của mỗi người lính.

“Không ai bỏ vị trí,” bác nói.

Sau này khi trở về quê hương xã Hoằng Thanh, bác vẫn thường nhớ lại những đêm trực chiến ấy.

“Mỗi lần nghe tiếng côn trùng là nhớ,” bác kể.

Trong căn nhà nhỏ, ký ức rừng sâu năm nào vẫn hiện lên rõ ràng như chưa từng phai.

“Không thể quên được,” bác khẳng định.

Chiều xuống trên quê biển, tiếng sóng vỗ bờ như nhịp thời gian nối liền quá khứ và hiện tại.

Cuối câu chuyện, bác Trần Văn Bình nhẹ nhàng nói:

“Đêm trực chiến dạy tôi hiểu thế nào là trách nhiệm của người lính trong bóng tối của rừng già.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
ĐÊM TRỰC CHIẾN GIỮA RỪNG GIÀ BIÊN GIỚI | Câu chuyện thời hoa lửa