Đêm trực gác
Tôi là người lính. Đêm ấy, tôi trực gác giữa rừng. Trời tối và rất lạnh, xung quanh chỉ có tiếng gió và lá cây xào xạc. Tôi ôm chặt khẩu súng, mắt không rời bóng tối phía trước.
Trong khoảnh khắc yên lặng ấy, tôi nhớ đến mái nhà nhỏ nơi quê xa, nhớ tiếng gọi quen thuộc của gia đình. Nhưng tôi không cho phép mình lơ là. Tôi hiểu rằng, chỉ một phút chểnh mảng cũng có thể ảnh hưởng đến cả đơn vị.
Đêm trôi qua bình yên. Sau này nghĩ lại, tôi mới hiểu: những đêm không ngủ ấy đã đổi lấy những ngày yên bình hôm nay. Và tôi chưa bao giờ hối tiếc vì điều đó.



