ĐÊM TRỰC GÁC CUỐI MÙA MƯA
Đêm cuối mùa mưa, rừng im lìm một cách khác thường. Người lính trẻ ngồi trong chòi gác, khẩu súng đặt ngang đầu gối, đôi mắt không rời khoảng tối trước mặt. Sương lạnh thấm dần qua lớp áo đã sờn, mang theo cái rét âm ỉ của núi rừng. Trong khoảnh khắc yên tĩnh hiếm hoi ấy, anh nhớ về căn bếp nhỏ nơi quê nhà, nơi có tiếng mẹ gọi bữa cơm chiều và ánh đèn vàng hắt ra từ ô cửa sổ. Tiếng côn trùng rả rích vang lên không dứt, đôi lúc bị cắt ngang bởi ánh pháo sáng lóe lên rồi tắt lịm ở phía xa. Anh siết chặt tay súng, mọi giác quan căng ra, sẵn sàng trước bất cứ điều gì có thể xảy đến. Một tiếng cành cây gãy khô khốc khiến tim anh thắt lại, nhưng rồi rừng lại trở về với sự tĩnh lặng vốn có. Đêm trôi chậm, từng phút nặng nề, nhưng anh hiểu rằng chính sự lặng lẽ này là bình yên mà anh và đồng đội đang giữ cho nhau. Khi trời gần sáng, sương tan dần, ánh sáng nhạt nhòa xuất hiện sau những tán cây. Một ngày mới bắt đầu, anh đứng dậy đổi ca, lòng vững vàng cho nhiệm vụ phía trước.


