Bài viết

Đêm trực thay – một sự im lặng cần thiết

Đêm trực thay – một sự im lặng cần thiết

Ninh Bình14/04/2026Đoàn xã Xuân Trường (Đoàn xã Xuân Trường)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Sau nhiều ngày liên tục làm nhiệm vụ, đơn vị gần như kiệt sức. Lịch trực gác vẫn phải duy trì nghiêm ngặt, nhưng ai cũng hiểu rằng thể lực của mỗi người đều đã đến giới hạn.

Tối hôm đó, đến lượt trực của anh Lâm. Nhưng anh vừa trải qua một ngày hành quân dài, lại thêm công việc đào hầm suốt buổi chiều. Khi ngồi xuống, anh gần như ngủ gục ngay.

Anh Quang – người cùng tổ – nhìn thấy. Anh không nói gì, chỉ ngồi xuống bên cạnh.

– Đến lượt cậu rồi đấy… – Quang khẽ nhắc.

Lâm mở mắt, cố gắng đứng dậy nhưng chân không vững:
– Tôi… vẫn làm được.

Quang nhìn một lúc rồi nói:
– Thôi, để tôi trực cho.

Lâm lắc đầu:
– Không được, quy định mà.

Quang chỉ cười:
– Quy định là để đảm bảo an toàn. Giờ cậu đứng không vững thì cũng không an toàn đâu.

Không chờ trả lời, anh cầm súng, đi ra vị trí gác.

Đêm đó, Quang trực suốt hai ca liền. Không ai biết, vì anh không báo cáo lại.

Anh đứng giữa rừng, tai lắng nghe từng tiếng động nhỏ. Gió thổi qua tán cây, tiếng lá xào xạc, tất cả đều được anh chú ý.

Có lúc cơn buồn ngủ ập đến, anh phải đứng dậy, đi vài bước để giữ tỉnh táo.

Gần sáng, khi đổi ca, anh mới quay về. Lâm lúc ấy đã tỉnh, thấy vậy liền hỏi:
– Đêm qua… cậu trực hết à?

Quang chỉ đáp:
– Không sao, ngủ tiếp đi.

Không lời khen, không ai ghi nhận. Nhưng trong những hoàn cảnh như vậy, một sự thay thế âm thầm có thể giúp giữ vững cả một vị trí.

Và chính những điều nhỏ bé ấy đã tạo nên sự tin tưởng tuyệt đối giữa những người lính.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn