Anh hùng Lực lượng vũ trang

Đêm trước Đông Khê (Phần II)

Rạng sáng ngày 16 tháng 9 năm 1950. Màn sương dày đặc phủ kín những ngọn đồi Đông Khê. Tiếng pháo từ phía sau trận địa bất ngờ vang lên dữ dội. Mặt đất rung chuyển. Cả cánh rừng như bừng tỉnh sau một đêm dài.

Đắk Lắk31/07/2026Đoàn xã Nghị Đức (Nghị Đức)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

“Xung phong!”

Tiếng hô của người chỉ huy xé tan màn sương.

La Văn Cầu ôm khối bộc phá nặng trên vai, lao lên cùng đồng đội. Trước mắt họ là hàng rào thép gai dày đặc và những lô cốt kiên cố của quân Pháp.

Đạn từ lỗ châu mai bắn ra như mưa.

Đất đá tung lên từng mảng.

Một chiến sĩ ngã xuống.

Rồi người thứ hai.

Nhưng đội hình vẫn tiến lên.

La Văn Cầu cúi rạp người, bò sát mặt đất. Mỗi mét đường tiến lên đều phải đánh đổi bằng mồ hôi và máu.

Chỉ còn vài chục mét nữa là đến lô cốt.

Bất ngờ…

Một viên đạn xuyên thẳng vào cánh tay phải của anh.

Khối bộc phá rơi xuống.

Máu đỏ thẫm thấm ướt cả vai áo.

Đồng đội lao đến định kéo anh lùi lại.

La Văn Cầu gạt tay.

– Đừng!

Anh nhìn về phía trước.

Khẩu đại liên của địch vẫn đang gầm lên từng tràng dữ dội. Mỗi giây trôi qua, lại có thêm đồng đội bị ghìm dưới làn đạn.

Nếu không phá được lô cốt…

Nhiều người sẽ hy sinh.

Anh nghiến chặt răng.

– Đưa bộc phá cho tôi!

Một chiến sĩ nghẹn ngào:

– Cầu! Cánh tay của cậu…

Anh cúi nhìn cánh tay phải gần như đã nát vụn.

Giọng anh bình tĩnh đến lạ:

– Không còn dùng được nữa…

Rồi anh nói, từng tiếng dứt khoát:

– Cắt nó đi!

Mọi người chết lặng.

Không ai nỡ.

Anh quát lớn giữa tiếng bom đạn:

– Nhanh lên! Đừng để lỡ thời cơ!

Người đồng đội bật khóc.

Lưỡi lê khẽ đưa xuống.

La Văn Cầu cắn chặt chiếc khăn, toàn thân run lên vì đau đớn, nhưng không bật ra một tiếng kêu.

Cánh tay đã đứt.

Anh dùng chiếc khăn mẹ trao năm nào buộc chặt vết thương.

Rồi bằng cánh tay còn lại, anh ôm lấy khối bộc phá.

Đứng dậy.

Lao về phía lô cốt.

Mỗi bước chân là một vệt máu đỏ thẫm trên nền đất.

Mười mét…

Năm mét…

Ba mét…

Tiếng súng càng lúc càng dữ dội.

La Văn Cầu dồn hết sức lực cuối cùng, áp khối bộc phá vào chân lô cốt rồi hô lớn:

– Xung phong!

Một tiếng nổ long trời lở đất vang lên.

Lô cốt địch bị phá tung.

Khói bụi mù mịt.

Ngay lập tức, bộ đội ta đồng loạt vượt qua hàng rào thép gai, tràn vào cứ điểm.

Lá cờ “Quyết chiến - Quyết thắng” tung bay trên Đông Khê.

Giữa chiến thắng ấy, La Văn Cầu nằm lặng trên cáng cứu thương.

Anh khẽ mở mắt.

Điều đầu tiên anh hỏi không phải cánh tay của mình.

Anh hỏi:

– Đồng đội… vào được chưa?

Người y tá mỉm cười, nước mắt lăn dài.

– Vào rồi! Đông Khê thắng rồi!

La Văn Cầu mỉm cười.

Nụ cười hiền như đêm anh ngồi bên bếp lửa nhớ mẹ.

Đối với anh, mất một cánh tay không phải là mất mát lớn nhất.

Điều quý giá nhất là đồng đội còn sống.

Là lá cờ đỏ sao vàng vẫn tung bay trên mảnh đất quê hương.

Nhiều năm sau, mỗi khi nhắc đến Chiến dịch Biên giới, người ta vẫn kể về người chiến sĩ dân tộc Tày đã để lại một phần thân thể trên chiến trường, nhưng giữ trọn lời hứa với mẹ: chiến đấu đến cùng để bản làng, quê hương và Tổ quốc được sống trong hòa bình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Đêm trước Đông Khê (Phần II) | Câu chuyện thời hoa lửa