Khác

ĐÊM TRƯỚC GIỜ NỔ SÚNG

An Giang22/08/2026Đoàn Phường Nam Gia Nghĩa ((ĐN) Đoàn phường Nam Gia Nghĩa)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Đêm Điện Biên lạnh.

Trong căn lán, ngọn đèn vẫn sáng.

Võ Nguyên Giáp nhìn tấm bản đồ.

Ngoài kia, hàng vạn người lính đang chờ.

Pháo đã được đưa vào vị trí.

Trận đánh tưởng như đã sẵn sàng.

Nhưng ông vẫn suy nghĩ.

Nếu đánh theo phương án cũ, liệu có chắc thắng?

Câu hỏi ấy cứ trở đi trở lại.

Một người chỉ huy có thể ra lệnh tiến lên.

Nhưng người chỉ huy cũng phải nghĩ đến những người sẽ bước vào trận đánh.

Cuối cùng, phương án được thay đổi.

“Đánh chắc, tiến chắc.”

Quyết định ấy khiến toàn bộ chiến dịch phải chuẩn bị lại.

Những người lính lại kéo pháo.

Lại đào trận địa.

Lại chờ đợi.

Có thể lúc ấy họ không hiểu hết vì sao.

Chiến tranh không phải lúc nào cũng có tiếng súng.

Có những trận chiến diễn ra trong im lặng.

Một ánh mắt.

Một dấu hiệu.

Một sự bình tĩnh.

Và một người phụ nữ phải giữ bí mật ngay trong chính căn nhà của mình.

Chiếc lư hương ấy ngày nay trở thành một kỷ vật.

Nhưng nhìn nó, ta có thể hình dung được cả một thời:

một nén hương cũng có thể mang theo một lời cảnh báo.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn