Đêm tuần tra trong sương mù
Đêm buông xuống rất nhanh trên dãy núi biên cương.
Chỉ mới hơn tám giờ tối, sương mù đã phủ kín những lối mòn men theo sườn núi. Ánh đèn pin chỉ xuyên được vài mét rồi tan vào màn trắng đục. Tiếng gió luồn qua rừng già hòa cùng tiếng côn trùng tạo nên một khoảng lặng vừa bình yên, vừa đầy cảnh giác.
Đồn biên phòng nhận lệnh tổ chức một chuyến tuần tra định kỳ dọc tuyến biên giới.
Trung úy Linh Thanh Minh (Sinh năm 1967, nhập ngũ năm 1985, hiện nay là CCB thôn Tân An, xã Hùng An) kiểm tra lại ba lô, đèn pin, máy thông tin liên lạc và dụng cụ y tế. Anh nhìn từng đồng đội rồi dặn nhỏ:
"Đi đúng đội hình, giữ liên lạc. Trời nhiều sương, mọi người chú ý quan sát."
Cả tổ lặng lẽ xuất phát.
Con đường núi trơn trượt sau cơn mưa chiều. Có đoạn chỉ rộng vừa đủ một bàn chân, một bên là vách đá, bên kia là vực sâu chìm trong màn sương. Mỗi bước đi đều cẩn trọng.
Đến gần nửa đêm, gió lạnh thổi mạnh hơn. Hơi nước bám trắng trên vai áo và vành mũ. Người đi đầu khẽ giơ tay ra hiệu dừng lại.
Phía trước là một thân cây lớn vừa đổ ngang lối đi.
Cả tổ cùng nhau dọn đường. Không ai nói nhiều. Mỗi người hiểu rõ phần việc của mình, phối hợp nhịp nhàng như đã trải qua biết bao chuyến tuần tra tương tự.
Đi thêm một quãng, từ xa vang lên tiếng gọi yếu ớt.
Minh cùng đồng đội lần theo âm thanh và phát hiện một người dân đi lạc khi lên rừng tìm gia súc. Trong màn sương dày, người ấy đã mất phương hướng và bị trượt ngã, xây xát ở chân.
Người quân y trong tổ nhanh chóng sơ cứu. Một chiến sĩ cởi áo mưa khoác thêm cho người dân đang run vì lạnh.
Minh động viên:
"Bác yên tâm, chúng cháu sẽ đưa bác về."
Đường về càng khó đi hơn vì phải dìu người bị nạn. Có đoạn, các chiến sĩ thay nhau cõng bác vượt qua dốc đá trơn.
Gần sáng, khi những tia nắng đầu tiên bắt đầu xua tan màn sương, cả tổ cũng về đến đồn.
Người dân xúc động nắm chặt tay từng chiến sĩ.
"Cảm ơn các cháu. Nếu không có các cháu, chắc bác còn mắc kẹt trong rừng."
Minh chỉ cười:
"Đó là nhiệm vụ của chúng cháu."
Sau khi bàn giao người dân cho gia đình, cả tổ lại tranh thủ vệ sinh trang bị, ghi chép kết quả tuần tra và chuẩn bị cho công việc của ngày mới.
Không có tiếng pháo, không có chiến hào như những năm tháng chiến tranh.
Nhưng những bước chân tuần tra vẫn đều đặn ngày đêm trên những cung đường biên giới.
Giữa màn sương dày đặc, người lính không chỉ gìn giữ từng tấc đất thiêng liêng của Tổ quốc mà còn là điểm tựa bình yên của đồng bào nơi vùng cao. Mỗi ca tuần tra bình an, mỗi người dân được giúp đỡ trở về nhà an toàn là một minh chứng rằng sự bình yên của biên cương luôn được gìn giữ bằng tinh thần trách nhiệm, lòng tận tụy và sự hy sinh thầm lặng của những người lính mang quân hàm xanh.



