Bài viết

Đêm Văn Nghệ Ở Xã

Tây Ninh15/05/2026Võ Đặng Tuấn Phong (xã Nhơn Hòa Lập)7 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ở Nhơn Hòa Lập, có những đêm không giống bất kỳ đêm nào của đồng quê. Không còn chỉ là tiếng gió lùa qua rặng tràm hay tiếng nước khẽ vỗ vào bờ kinh, mà là ánh đèn sân khấu nhỏ giữa sân xã, tiếng loa vang lên thử âm, và những bước chân rộn ràng của người dân tụ họp. Người ta gọi đó là “đêm văn nghệ ở xã”.

Từ chiều, không khí đã khác hẳn thường ngày. Sân ủy ban, sân trường hay khoảng đất trống trung tâm xã được dọn dẹp sạch sẽ. Cờ được treo lên, ghế được sắp ngay ngắn, dây đèn được mắc dọc theo hàng cây. Những bóng đèn vàng sáng lên từng cái một, làm cả không gian như ấm lại giữa buổi tối miền quê.

Người lớn đến sớm, trẻ con cũng đến sớm. Có người còn mang theo cả ghế nhỏ, có người đứng sát bên lề sân chỉ để nhìn cho rõ hơn. Ai cũng háo hức, như thể cả xóm đang chờ đợi một điều gì đó rất gần gũi mà cũng rất đặc biệt.

Khi trời tối hẳn, chương trình bắt đầu.

Tiếng nhạc vang lên từ chiếc loa đơn sơ nhưng đủ làm không gian trở nên sống động. Những tiết mục đầu tiên là tiếng hát của các em học sinh, giọng còn trong trẻo và đôi khi run nhẹ, nhưng lại khiến cả sân lặng đi trong sự chăm chú. Rồi đến những bài múa, những tiết mục kể chuyện, những bài ca về quê hương, về cánh đồng, về dòng kênh và những con người đã gắn bó với mảnh đất này.

Người xem không chỉ ngồi nghe, mà còn sống lại trong từng câu hát.

Có người mỉm cười khi nghe lại những bài hát quen thuộc của một thời tuổi trẻ. Có người lặng im, ánh mắt xa xăm như đang nhớ về những ngày đã qua. Có người chỉ đơn giản là ngồi đó, cảm nhận sự ấm áp của cộng đồng, của một đêm mà mọi khoảng cách dường như được thu hẹp lại.

Đêm văn nghệ ở xã không cần sân khấu lớn, không cần ánh đèn rực rỡ. Điều làm nên ý nghĩa của nó chính là sự gần gũi. Người biểu diễn có thể là con em trong xóm, người dẫn chương trình có thể là một cán bộ xã, và người xem là chính những người hàng xóm quen thuộc gặp nhau mỗi ngày ngoài đồng, ngoài chợ.

Có những tiết mục mang tiếng cười nhẹ nhàng, có những tiết mục gợi nhớ ký ức, và cũng có những bài hát khiến cả không gian lắng lại. Nhưng sau tất cả, điều đọng lại vẫn là cảm giác ấm áp - cảm giác của một cộng đồng đang cùng nhau chia sẻ một buổi tối bình yên.

Khi chương trình kết thúc, người ta không vội về ngay. Vẫn còn những nhóm nhỏ đứng lại trò chuyện, vẫn còn tiếng cười vang lên bên ánh đèn sân khấu chưa kịp tắt hẳn. Trẻ con chạy quanh sân, người lớn thong thả dắt nhau ra về, mang theo chút dư âm của đêm văn nghệ vào từng con đường nhỏ của làng quê.

“Đêm Văn Nghệ Ở Xã” vì thế không chỉ là một hoạt động sinh hoạt cộng đồng.

Mà là khoảnh khắc mà Nhơn Hòa Lập trở nên gần nhau hơn - nơi âm nhạc, tiếng cười và tình làng nghĩa xóm hòa lại, tạo thành một ký ức đẹp trong nhịp sống bình dị của quê hương./.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Đêm Văn Nghệ Ở Xã | Câu chuyện thời hoa lửa