ĐÊM VẮNG LẶNG VÀ NHỮNG CUỘC HÀNH QUÂN
Đêm xuống rất nhanh trên cánh rừng già. Những vệt nắng cuối cùng vừa tắt sau dãy núi phía tây thì màn sương mỏng đã tràn xuống các triền đồi. Khu lán nghỉ của đơn vị nằm nép mình bên một con suối nhỏ. Tiếng nước chảy róc rách hòa cùng tiếng côn trùng tạo nên một khoảng lặng hiếm hoi giữa những tháng ngày chiến tranh khốc liệt. Đại đội trưởng Lâm đứng trước đội hình, ánh mắt nghiêm nghị nhưng ấm áp. – Đêm nay, đơn vị tiếp tục hành quân vượt qua khu vực đèo Đá Trắng để đến vị trí tập kết mới. Đường đi khó khăn, địch thường xuyên tuần tra bằng máy bay trinh sát. Tất cả phải tuyệt đối giữ bí mật. Mệnh lệnh ngắn gọn nhưng ai cũng hiểu phía trước là một chặng đường đầy thử thách. Minh, chiến sĩ trẻ mới nhập ngũ chưa đầy một năm, lặng lẽ siết lại quai ba lô. Đây là chuyến hành quân dài nhất mà anh từng tham gia. Bên cạnh, Hùng – người lính đã nhiều năm lăn lộn chiến trường – vỗ nhẹ lên vai Minh: – Cứ bám sát đồng đội. Mệt thì nghĩ đến ngày đất nước yên bình mà bước tiếp. Minh gật đầu. Khi chiếc đồng hồ dạ quang chỉ đúng hai mươi giờ, đoàn quân bắt đầu xuất phát. Không tiếng nói cười, không ánh đèn. Hàng người nối dài trong bóng tối như một dòng chảy lặng lẽ giữa đại ngàn. Con đường mòn ngoằn ngoèo xuyên qua những tán cây rậm rạp. Mỗi người cách nhau vài bước chân. Tiếng dép cao su chạm đất khẽ đến mức gần như không thể nghe thấy. Trên vai họ là súng đạn, lương thực và cả niềm tin vào ngày chiến thắng. Đêm ấy rất yên tĩnh. Chính sự yên tĩnh ấy khiến Minh nhớ nhà da diết. Anh nhớ mái tranh nhỏ nơi quê nghèo, nhớ mẹ vẫn thường ngồi vá áo dưới ánh đèn dầu, nhớ những cánh đồng lúa chín vàng mỗi mùa gặt. – Nghĩ gì thế? – Hùng hỏi nhỏ. – Em nhớ nhà. Hùng mỉm cười: – Ai mà chẳng nhớ. Nhưng nếu mình không đi hết cuộc hành quân này, sẽ còn biết bao mái nhà khác chìm trong khói lửa. Câu nói giản dị khiến Minh lặng đi. Đoàn quân tiếp tục tiến về phía trước. Khoảng nửa đêm, mưa rừng bất ngờ đổ xuống. Những hạt mưa lạnh buốt xuyên qua tán lá, rơi lộp bộp xuống mặt đất. Đường núi vốn gồ ghề nay trở nên trơn trượt. Nhiều đoạn dốc dựng đứng, chiến sĩ phải bám vào rễ cây mới có thể vượt qua. Phía trước, một đồng chí trượt chân ngã xuống khe cạn. Ngay lập tức, mấy bàn tay chìa ra kéo anh đứng dậy. – Có sao không? – Tôi ổn. Không ai than phiền. Không ai chùn bước. Giữa đêm tối, tình đồng đội trở thành điểm tựa vững chắc nhất. Gần sáng, đơn vị dừng chân nghỉ ngắn bên một vạt rừng thưa. Mỗi người được phát một nắm cơm vắt cùng ít muối vừng. Dù đơn sơ nhưng ai cũng ăn ngon lành sau nhiều giờ hành quân liên tục. Hùng lấy trong túi áo ra chiếc khăn tay cũ kỹ. – Vợ tôi thêu đấy – anh nói với Minh. – Trước ngày lên đường, cô ấy bảo mang theo để nhớ rằng luôn có người chờ mình trở về. Minh nhìn những đường chỉ vụng về trên góc khăn rồi mỉm cười. – Nhất định anh sẽ trở về. Hùng nhìn lên bầu trời còn lấp lánh vài vì sao. – Hy vọng là thế. Nhưng nếu không, tôi chỉ mong đất nước được thanh bình. Những lời nói bình dị giữa đêm khuya khiến Minh hiểu thêm về lý tưởng của những người lính. Họ cũng có gia đình, có những ước mơ rất đỗi đời thường. Nhưng khi Tổ quốc cần, họ sẵn sàng gác lại tất cả. Tiếng còi hiệu vang lên khe khẽ. Cuộc hành quân tiếp tục. Mặt trời chưa kịp mọc thì đơn vị đã đến một cánh rừng sát khu vực địch kiểm soát. Tất cả nhanh chóng ngụy trang, tranh thủ nghỉ ngơi ban ngày để đêm tiếp tục di chuyển. Trong khoảng lặng hiếm hoi ấy, Minh nằm tựa ba lô nhìn lên những khoảng trời xanh lấp ló qua tán lá. Anh chợt nhận ra rằng, những cuộc hành quân không chỉ là sự dịch chuyển từ nơi này đến nơi khác. Đó còn là hành trình của lòng dũng cảm, của sự hy sinh thầm lặng và niềm tin không bao giờ tắt. Đêm hôm sau, đoàn quân phải vượt qua một con suối lớn. Nước chảy xiết do mưa đầu nguồn. Các chiến sĩ buộc dây thừng thành hàng để dìu nhau qua. Đến giữa dòng, Minh loạng choạng vì dòng nước mạnh. Hùng lập tức giữ chặt lấy anh. – Bình tĩnh! Bám chắc vào tôi! Nhờ sự giúp đỡ của đồng đội, Minh vượt qua được con suối an toàn. Khi đặt chân lên bờ bên kia, anh xúc động nói: – Cảm ơn anh. Hùng cười: – Người lính mà, lúc nào cũng phải nắm tay nhau. Những ngày tiếp theo, đơn vị đi qua nhiều vùng đất khác nhau. Có những đêm băng rừng giữa tiếng bom vọng lại từ xa. Có những buổi sáng trèo đèo trong sương mù dày đặc. Có lúc phải nhịn đói vì tiếp tế chưa tới. Nhưng chưa bao giờ ý chí chiến đấu của họ suy giảm. Mỗi bước chân trên đường hành quân đều hướng về một mục tiêu chung: bảo vệ quê hương, giành lại cuộc sống bình yên cho nhân dân. Rồi một đêm, khi đoàn quân dừng chân trên sườn núi cao, tất cả bất ngờ được chứng kiến khoảnh khắc bình minh đang đến. Phía chân trời, ánh sáng đầu tiên chậm rãi xua tan màn đêm. Những đỉnh núi hiện lên hùng vĩ. Sương sớm bồng bềnh như những dải lụa trắng. Minh đứng lặng. Anh nhớ đến những đêm dài đã đi qua, nhớ những bước chân không mỏi, nhớ bàn tay đồng đội kéo nhau vượt dốc, vượt suối. Hùng đứng cạnh anh, khẽ nói: – Đẹp quá phải không? – Vâng. – Rồi sẽ có một ngày, chúng ta được ngắm bình minh trong hòa bình. Minh nhìn về phía xa. Anh tin vào điều đó. Cuộc hành quân lại bắt đầu. Những người lính chỉnh lại ba lô, kiểm tra súng đạn rồi lặng lẽ bước đi. Phía trước vẫn còn nhiều gian khổ. Nhưng sau lưng họ là niềm tin của nhân dân, là mái nhà thân yêu đang chờ đợi. Đêm vắng lặng rồi sẽ qua. Những cuộc hành quân rồi sẽ kết thúc. Nhưng hình ảnh những người lính âm thầm vượt núi băng rừng, mang theo khát vọng độc lập và hòa bình, sẽ còn sống mãi trong ký ức của các thế hệ mai sau. Bởi chính từ những bước chân bền bỉ ấy, Tổ quốc đã đi qua chiến tranh để bước tới những mùa xuân yên bình. Và trong những đêm tĩnh lặng của đất nước hôm nay, dường như vẫn còn vang vọng đâu đây tiếng bước chân của những cuộc hành quân năm ấy – lặng lẽ, kiên cường và đầy lòng yêu nước.



