Bài viết

ĐÊM VƯỢT CÀN GIỮA RỪNG CAO SU

ĐÊM VƯỢT CÀN GIỮA RỪNG CAO SU

Tây Ninh19/04/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Đêm ấy, rừng cao su Bến Củi không còn yên tĩnh như mọi khi.

Từ xa, ánh pháo sáng của địch xé toạc bầu trời. Tiếng giày đinh, tiếng xe cơ giới, tiếng chó sủa vang lên dồn dập. Một cuộc càn lớn đang bắt đầu. Địch siết chặt vòng vây, lùng sục từng lối mòn, từng căn nhà, từng gốc cây.

Trong một căn chòi nhỏ giữa rừng, một cán bộ cách mạng đang bị sốt nặng. Không thể di chuyển nhanh, không thể tự thoát thân. Nếu ở lại, khả năng bị phát hiện gần như chắc chắn.

Không còn cách nào khác.

Phải đưa anh ra khỏi vòng vây ngay trong đêm.

Người nhận nhiệm vụ là một thanh niên địa phương. Không ai nhớ rõ tên anh, chỉ biết anh là người rành rừng, gan dạ và ít nói. Anh nhìn ra ngoài, nơi ánh đèn địch đang quét qua từng thân cây, rồi quay lại, nói khẽ: “Đi được.”

Không ai hỏi thêm gì.

Họ buộc cán bộ lên một chiếc võng, phủ lá lên trên, rồi bắt đầu di chuyển. Mỗi bước đi là một lần đối mặt với hiểm nguy. Đất rừng ẩm ướt, trơn trượt, chỉ cần sơ suất là phát ra tiếng động.

Có lúc, địch đi ngang qua chỉ cách vài mét.

Họ lập tức dừng lại, nằm ép sát xuống đất. Người thanh niên lấy tay bịt miệng người đang sốt để tránh tiếng rên. Không gian như đông cứng lại. Chỉ còn nghe rõ nhịp tim dồn dập trong lồng ngực.

Ánh đèn lia qua… rồi khuất dần.

Họ tiếp tục đi.

Đêm rừng kéo dài tưởng như vô tận. Mỗi đoạn đường là một thử thách. Có khi phải lội qua suối, nước lạnh cắt da. Có khi phải vòng qua khu địch phục kích, đi đường xa hơn, nguy hiểm hơn.

Nhưng họ không dừng lại.

Cho đến khi trời gần sáng, vượt qua được vòng vây, họ mới dám thở mạnh. Người cán bộ được đưa đến nơi an toàn. Anh đã sống.

Người thanh niên lặng lẽ quay về, không một lời kể lại, không một lời nhận công.

Câu chuyện ấy cũng không được ghi vào sách.

Chỉ có những người từng sống trong thời khắc ấy mới hiểu: đó không chỉ là một cuộc vượt càn, mà là cuộc chiến giữa sự sống và cái chết, giữa lòng dũng cảm và nỗi sợ.

Chính những con người như vậy đã giữ cho cách mạng không bị đứt đoạn, giữ cho niềm tin không bị dập tắt giữa những ngày tháng khốc liệt nhất.

Hôm nay, khi nhắc lại, có thể không ai biết tên họ. Nhưng mỗi bước chân họ đi trong đêm ấy đã góp phần làm nên con đường của tự do hôm nay.

Và đôi khi, anh hùng không phải là người làm nên điều lớn lao trước mắt mọi người…
mà là người dám bước đi trong bóng tối, khi không ai nhìn thấy.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn