Cựu chiến binh

Đêm vượt lửa giữ đường về giải phóng

Những năm cuối của cuộc kháng chiến chống Mỹ, chiến trường Tây Nguyên vô cùng ác liệt. Để góp phần vào thắng lợi mùa Xuân năm 1975, những người lính trẻ ngày đêm bám rừng, giữ đường, bảo vệ căn cứ và vận chuyển lương thực, đạn dược. Câu chuyện dưới đây tái hiện tinh thần dũng cảm, đoàn kết và niềm tin tất thắng của những người lính năm xưa.

Gia Lai03/07/2026NGUYỄN HOÀI SƠN (Chi đoàn trường THCS Lý Tự Trọng - Ia Hrú)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

“Tôi nhập ngũ năm 1972 khi vừa tròn đôi mươi. Hành trang mang theo không có gì ngoài chiếc ba lô, bộ quần áo lính và lời dặn của cha: ‘Làm người lính thì phải thương đồng đội, thương dân và hoàn thành nhiệm vụ.’ Những ngày đầu ở chiến trường Tây Nguyên vô cùng gian khổ. Ban ngày chúng tôi tăng gia sản xuất để có thêm lương thực, ban đêm lại hành quân, bảo vệ căn cứ và cảnh giới. Mùa mưa rừng kéo dài, quần áo lúc nào cũng ướt sũng, nhiều hôm cả đơn vị chỉ có nắm cơm với ít muối vừng. Đầu năm 1975, không khí trên chiến trường trở nên khẩn trương hơn bao giờ hết. Chúng tôi biết thời cơ lớn đang đến. Nhiệm vụ của đơn vị là bảo vệ các tuyến đường để bộ đội chủ lực và xe vận tải cơ động an toàn. Có một đêm, sau nhiều đợt pháo kích, con đường đất đỏ bị cày xới chi chít hố bom. Nếu không khắc phục kịp, đoàn xe phía sau sẽ không thể tiến lên. Không ai bảo ai, tất cả lao vào san lấp hố bom bằng cuốc, xẻng và cả đôi tay trần. Tiếng máy bay vẫn gầm rú trên đầu. Mỗi lần nghe tiếng động cơ, chúng tôi lại nằm ép sát xuống đất. Khi tiếng máy bay khuất dần, mọi người tiếp tục làm việc như chưa có chuyện gì xảy ra. Đến gần sáng, đoàn xe chở lương thực và đạn dược nối đuôi nhau vượt qua an toàn. Nhìn từng chiếc xe khuất dần trong màn sương, ai cũng mỉm cười vì biết rằng phía trước, đồng đội đang chờ những chuyến hàng ấy để chuẩn bị cho chiến dịch quyết định.

Ngày chiến thắng đến gần. Khi nghe tin nhiều vùng của Gia Lai và Tây Nguyên lần lượt được giải phóng, cả đơn vị ôm chầm lấy nhau. Có người cười, có người khóc. Chúng tôi nhớ đến những đồng đội đã nằm lại giữa núi rừng, những người không kịp nhìn thấy ngày đất nước thống nhất. Hơn nửa thế kỷ đã trôi qua, ký ức ấy vẫn còn nguyên vẹn. Điều tôi luôn muốn nhắn gửi đến thế hệ trẻ là hãy trân trọng hòa bình. Độc lập, tự do hôm nay được đánh đổi bằng tuổi xuân, mồ hôi và cả máu của biết bao người lính. Hãy sống có trách nhiệm, học tập và cống hiến để xứng đáng với những hy sinh của các thế hệ đi trước.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Đêm vượt lửa giữ đường về giải phóng | Câu chuyện thời hoa lửa