Đêm vượt sông
Mùa hè đỏ lửa năm ấy, dòng sông không còn là dòng nước hiền lành chảy qua làng nữa. Nó trở thành ranh giới giữa sống và chết. Đêm xuống, bà Thu cùng cha chồng lại lặng lẽ đẩy chiếc đò nhỏ ra khỏi bãi, không dám thắp đèn, chỉ lần theo những vệt sáng pháo sáng rạch ngang bầu trời mà đoán hướng.
Tiếng pháo dội xuống mặt nước nghe như ai đó ném đá vào tim. Những người lính trẻ ngồi chen chúc trên đò, quần áo còn vương mùi giảng đường, ánh mắt chưa kịp quen với chiến tranh. Có người run, có người im lặng đến đáng sợ.
“Cô ơi… qua bên kia có… an toàn không?” – một cậu lính hỏi khẽ.
Bà không trả lời. Bà chỉ chèo.
Bởi bà biết, bên kia cũng là chiến tranh.
Chuyến đò cập bờ, nhiều người nhảy lên bờ cát, quay lại cười với bà. Nhưng có những người, bà không bao giờ gặp lại nữa. Mỗi lần đò quay về, bà đều thấy nhẹ đi… và nặng thêm.



