Đêm vượt sông không trăng
Con sông rộng và sâu là ranh giới nguy hiểm giữa ta và địch. Đêm ấy, trăng bị mây che kín, nước sông cuộn đen ngòm. Tấn, người dẫn đường dày dạn kinh nghiệm, nhận nhiệm vụ đưa cả đơn vị vượt sông trong im lặng tuyệt đối.
Bom pháo nổ dồn dập hai bên bờ, ánh sáng loé lên rồi tắt lịm. Giữa dòng nước xiết, một chiến sĩ trẻ bị hụt chân, Tấn lập tức quay lại cứu, dùng chính thân mình che cho đồng đội khỏi mảnh đạn. Khi lên được bờ bên kia, đơn vị đủ quân số, nhưng Tấn đã kiệt sức.
Sáng hôm sau, xác anh được tìm thấy mắc vào gốc cây ven sông. Dòng nước vẫn chảy, âm thầm mang theo câu chuyện về một người lính đã hóa thân thành điểm tựa cho đồng đội. Đêm vượt sông không trăng ấy trở thành ký ức không bao giờ phai của thời hoa lửa.



