Đêm vượt sông Thạch Hãn
Đêm vượt sông Thạch Hãn
Cựu chiến binh Lê Văn Thành kể rằng ký ức đau đáu nhất đời ông là những đêm vượt sông Thạch Hãn mùa hè năm 1972.
Khi ấy, đơn vị của ông nhận nhiệm vụ vận chuyển lương thực và đạn dược sang bờ nam. Ban ngày không thể di chuyển vì pháo địch bắn liên tục nên mọi hoạt động đều thực hiện vào ban đêm.
Dòng sông Thạch Hãn mùa mưa chảy xiết. Các chiến sĩ phải dùng thuyền nhỏ hoặc bơi qua sông trong bóng tối. Trên đầu là pháo sáng rực trời, dưới nước là dòng chảy dữ dội.
Ông Thành nhớ có lần đang chèo thuyền giữa sông thì pháo địch bất ngờ dội xuống. Nước bắn tung trắng xóa. Một đồng đội ngồi cạnh ông trúng mảnh pháo và ngã xuống sông.
Không kịp suy nghĩ, ông lao xuống dòng nước lạnh buốt để cứu bạn. Sau nhiều phút vật lộn, ông mới kéo được người đồng đội lên bờ. Tuy nhiên, người chiến sĩ ấy đã hy sinh.
Điều khiến ông day dứt nhất là người bạn đó chỉ mới hai mươi tuổi và trước ngày lên đường còn hẹn sau chiến tranh sẽ về quê cưới vợ.
Nhiều năm sau hòa bình, ông Thành trở lại Quảng Trị. Đứng bên dòng Thạch Hãn yên bình hôm nay, ông xúc động nhớ về những đồng đội đã nằm lại dưới lòng sông.
Ông nói: “Mỗi con sóng nơi đây đều như có linh hồn của những người lính năm xưa.”



