Đêm vượt sông Thạch Hãn
Để vào được chiến trường thành cổ, phải vượt qua dòng sông Thạch Hãn
Các cháu biết không, hồi ấy ông mới mười chín tuổi. Cái tuổi bây giờ nhiều anh chị còn đang ngồi trên ghế nhà trường, còn ông đã khoác ba lô, theo đơn vị vào chiến trường Quảng Trị.
Năm 1972, để vào được khu vực Thành Cổ, đơn vị ông phải vượt qua sông Thạch Hãn. Ban ngày, mặt sông trông hiền hòa lắm. Nước vẫn chảy, đôi bờ vẫn có những bụi cây cúi mình soi bóng. Nhưng khi đêm xuống, đó lại là một chặng đường vô cùng gian nan.
Đêm ấy trời tối, mưa lất phất. Mỗi người chỉ mang theo những thứ thật cần thiết: vũ khí, một ít lương khô, bi đông nước và mấy gói thuốc men gửi vào cho đồng đội. Trước khi xuống thuyền, người chỉ huy dặn:
– Các đồng chí ngồi sát vào nhau, giữ im lặng và tuyệt đối không được làm chòng chành thuyền.
Chiếc thuyền nhỏ chầm chậm rời bờ. Không ai nói với ai câu nào. Người nào cũng nghe rõ tiếng mái chèo khua rất nhẹ và tiếng tim mình đập trong lồng ngực.
Ngồi bên cạnh ông là một người lính tên Hòa, quê ở Hà Tĩnh. Hòa nhỏ hơn ông một tuổi, trong túi áo luôn giữ lá thư của mẹ. Trước khi lên thuyền, Hòa ghé tai ông nói:
– Sang được bên kia, tôi sẽ đọc thư mẹ cho cậu nghe. Mẹ tôi viết chữ đẹp lắm!
Ông gật đầu. Trong hoàn cảnh ấy, một lời hẹn nhỏ cũng đủ làm người ta vững lòng hơn.
Khi thuyền ra đến giữa sông, phía xa bỗng sáng lên. Người chèo thuyền lập tức ra hiệu cho tất cả cúi thấp xuống. Chiếc thuyền vẫn tiếp tục đi, chậm nhưng chắc chắn. Lúc ấy, ông chỉ nghĩ đến những người đang chờ thuốc men và lương thực ở bên kia sông.
Cuối cùng, mũi thuyền cũng chạm bờ. Mọi người nhanh chóng chuyển đồ lên. Hòa ngồi xuống một gốc cây, lấy lá thư đã được bọc cẩn thận trong một lớp ni-lông rồi đọc cho ông nghe. Trong thư, mẹ Hòa chỉ dặn con giữ gìn sức khỏe, thương yêu đồng đội và khi đất nước hòa bình thì trở về sửa lại mái nhà.
Bức thư không có những lời lớn lao, nhưng giữa chiến trường, từng câu chữ ấm áp như tiếng mẹ đang ở rất gần.
Sau này, mỗi lần trở lại bên sông Thạch Hãn, ông vẫn nhớ chiếc thuyền nhỏ năm ấy. Ông muốn nói với các cháu rằng: có những người lính đã đi qua dòng sông ấy bằng tất cả lòng dũng cảm và niềm tin vào ngày đất nước hòa bình.
Vì thế, khi được sống trong những ngày bình yên, các cháu hãy biết yêu thương nhau, chăm ngoan, học giỏi. Đó chính là cách đẹp nhất để tiếp nối ước nguyện của những người lính năm xưa.



