Bài viết

Đêm vượt sông tiếp tế

Lào Cai21/05/2026Đinh quang chung (CHi Đoàn TDP Khá Thượng)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mùa hè năm 1969, chiến trường miền Trung bước vào những ngày ác liệt nhất. Bom Mỹ đánh phá liên tục khiến nhiều tuyến đường bị cắt đứt. Ở bên kia dòng sông Thạch Hãn, một đơn vị bộ đội đang bị thiếu lương thực, thuốc men và đạn dược nghiêm trọng. Nếu không được tiếp tế kịp thời, trận địa có thể thất thủ bất cứ lúc nào.

Đêm hôm ấy, trời tối đen như mực. Mưa phùn lất phất rơi, gió từ lòng sông thổi lên lạnh buốt. Dưới bãi lau ven sông, đội dân công hỏa tuyến cùng vài chiến sĩ giao liên đang chuẩn bị cho chuyến vượt sông đặc biệt.

Người chèo thuyền chính là ông Nguyễn Văn Đạo – một ngư dân ngoài bốn mươi tuổi ở vùng ven sông. Từ ngày chiến tranh lan tới quê nhà, ông tình nguyện tham gia vận chuyển hàng cho bộ đội. Chiếc thuyền gỗ nhỏ vốn dùng đánh cá nay trở thành “con thuyền tiếp tế” vượt qua lằn ranh sinh tử mỗi đêm.

Đêm ấy, trên thuyền chất đầy:

  • Gạo

  • Thuốc quân y

  • Đạn dược

  • Thư từ hậu phương gửi ra chiến trường

  • Trước lúc xuất phát, người cán bộ giao liên dặn nhỏ:

    “Đêm nay địch tuần tra rất gắt. Nếu bị phát hiện phải tìm cách bảo vệ hàng bằng mọi giá.”

    Mọi người lặng lẽ gật đầu.

    Con thuyền bắt đầu rời bến. Mái chèo khua thật nhẹ để tránh phát ra tiếng động. Cả dòng sông chìm trong màn sương dày đặc. Xa xa, ánh pháo sáng thỉnh thoảng lóe lên như xé toạc màn đêm.

    Ngồi ở mũi thuyền là cô thanh niên xung phong tên Hạnh, mới mười chín tuổi. Cô ôm chặt túi thuốc quân y vào lòng như sợ nước làm ướt. Đây là chuyến vượt sông đầu tiên của cô kể từ ngày rời quê lên tuyến lửa.

    Hạnh khẽ hỏi:

    “Chú Đạo… mình có qua được không?”

    Người đàn ông vẫn đều tay chèo:

    “Sợ thì ai cũng sợ cháu à… nhưng bộ đội ngoài kia còn cần mình hơn.”

    Câu nói ấy khiến cô gái trẻ im lặng rất lâu.

    Khi con thuyền ra giữa dòng, bất ngờ một quả pháo sáng bắn vọt lên từ phía đồn địch. Cả mặt sông bỗng sáng rực. Tiếng động cơ tàu tuần tra vang lên mỗi lúc một gần.

    “Ẩn xuống!”

    Ông Đạo hạ thấp người, nhanh tay đưa thuyền áp sát vào đám lau sậy ven bờ. Mọi người nín thở. Tiếng tim đập dường như còn lớn hơn tiếng nước chảy.

    Chiếc tàu địch lướt qua chỉ cách vài chục mét. Ánh đèn pha quét ngang mặt sông nhiều lần. Một chiến sĩ trẻ siết chặt khẩu súng trong tay, sẵn sàng chiến đấu nếu bị phát hiện.

    Bỗng một tiếng trẻ con khóc vang lên từ chiếc thuyền nhỏ của người dân neo gần đó. Đèn pha lập tức chuyển hướng. Nhân lúc ấy, ông Đạo khẽ đẩy mái chèo, đưa thuyền len sâu hơn vào màn đêm.

    Khi tàu tuần tra đi xa, mọi người mới dám thở mạnh.

    Nhưng hiểm nguy vẫn chưa kết thúc.

    Dòng nước giữa mùa lũ chảy xiết khiến con thuyền chòng chành dữ dội. Một bao gạo suýt rơi xuống sông. Hạnh vội lao tới giữ lại, cả người ngã nhào vào mạn thuyền, nước lạnh tràn ướt hết quần áo.

    Ông Đạo quát nhỏ:

    “Ngồi yên! Hàng còn thì bộ đội còn đánh được!”

    Nghe vậy, ai nấy càng ôm chặt số hàng trên thuyền hơn.

    Sau gần hai giờ vật lộn giữa dòng nước và hiểm nguy, con thuyền cuối cùng cũng cập được bờ bên kia.

    Từ trong rừng tối, các chiến sĩ nhanh chóng chạy ra đón hàng. Gương mặt ai cũng gầy gò, quần áo lấm lem bùn đất nhưng ánh mắt rực sáng khi nhìn thấy những bao gạo và hòm thuốc.

    Một chiến sĩ trẻ xúc động nắm tay ông Đạo:

    “Các chú tới rồi… tụi cháu tưởng không còn trụ nổi nữa.”

    Hạnh nhìn những người lính đang chia nhau từng nắm cơm khô mà mắt cay cay. Cô hiểu rằng chuyến vượt sông đêm nay không chỉ mang theo lương thực, mà còn mang theo niềm hy vọng và sự sống.

    Trước khi quay về, ông Đạo lấy trong túi áo ra một bọc thư nhỏ:

    “Thư của gia đình gửi cho các cậu đây.”

    Những người lính chuyền tay nhau từng lá thư mà gương mặt rạng rỡ như được gặp lại quê hương.

    Đêm ấy, con thuyền nhỏ lại lặng lẽ quay đầu vượt sông trở về trong màn mưa lạnh.

    Nhiều năm sau chiến tranh, người dân ven sông vẫn kể về những chuyến thuyền không số trong đêm tối, về những con người bình dị đã âm thầm giữ cho mạch máu chiến trường không bao giờ ngừng chảy.

    Họ không trực tiếp cầm súng ngoài mặt trận, nhưng chính những chuyến vượt sông tiếp tế ấy đã góp phần làm nên chiến thắng của dân tộc.

    Bạn cũng đang lưu giữ
    một câu chuyện lịch sử?

    Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

    Gửi câu chuyện của bạn