Đêm vượt suối giữa mùa mưa
Một kỉ niệm khiến bác nhớ nhất là đêm vượt suối giữa mùa mưa. Nước dâng cao, chảy xiết. Tiểu đội phải chuyển lương thực sang bờ bên kia trước khi trời sáng.
Trong buổi sinh hoạt truyền thống của trường em, một cựu chiến binh già được mời đến giao lưu. Bác đã ngoài bảy mươi tuổi, mái tóc bạc trắng, lưng hơi còng, nhưng bước đi vẫn nhanh nhẹn. Khi thầy hiệu trưởng giới thiệu, cả hội trường vang lên tràng pháo tay dài. Bác mỉm cười hiền hậu:
– “Các cháu đừng vỗ tay to quá, bác già rồi, ngại lắm!”
Cả hội trường bật cười. Không khí trở nên ấm áp hơn. Sau khi uống một ngụm nước, bác bắt đầu kể về những năm tháng hành quân trên dãy Trường Sơn.
– “Hồi đó, bác cũng chỉ bằng tuổi các cháu bây giờ thôi. Mười tám, đôi mươi, háo hức lắm. Nghĩ đơn giản lắm, đất nước gọi thì mình đi.”
Bác kể về những ngày băng rừng lội suối. Ba lô nặng trĩu gạo và đạn. Đêm ngủ võng giữa rừng sâu, muỗi nhiều như trấu. Có hôm đang ăn cơm, tiếng máy bay ập đến.
– “Máy bay kìa! Tản ra!” – tiểu đội trưởng hô lớn.
Cả đơn vị lập tức lao vào rừng. Bom nổ rung trời, đất đá bắn tung tóe. Bác dừng lại một chút, ánh mắt xa xăm:
– “Lúc ấy, sợ chứ. Ai mà không sợ. Nhưng nghĩ đến đồng đội, nghĩ đến nhiệm vụ, lại tự nhủ: mình không được run.”
Một kỉ niệm khiến bác nhớ nhất là đêm vượt suối giữa mùa mưa. Nước dâng cao, chảy xiết. Tiểu đội phải chuyển lương thực sang bờ bên kia trước khi trời sáng.
– “Có ai ngại không?” – tiểu đội trưởng hỏi.
Một anh lính trẻ cười:
– “Ngại thì cũng phải qua thôi anh ạ!”
Đến lượt một đồng đội bước xuống, bất ngờ trượt chân.
– “Cứu tôi với!” – anh ấy hét lên.
Không kịp suy nghĩ, bác và mấy người khác lao xuống. Nước lạnh buốt cắt da. Họ nắm chặt tay nhau thành một dây người.
– “Giữ chắc vào! Đừng buông!” – bác hét.
Cuối cùng, cả nhóm kéo được anh lên bờ. Ai cũng thở hổn hển. Người run cầm cập vì lạnh nhưng vẫn bật cười.
– “Thế là tối nay khỏi cần tắm nữa nhé!” – một người đùa.
Cả hội trường khi nghe đến đây cũng bật cười theo, nhưng em thấy mắt bác ánh lên niềm xúc động.
Bác kể thêm về những đêm sốt rét rừng. Có lần bác sốt cao, nằm mê man. Đồng đội thay nhau quạt, đút từng thìa nước.
– “Ráng lên, mai còn hành quân đó!” – người bạn vỗ vai bác.
Bác nói chậm rãi:
– “Nếu không có đồng đội, chắc bác không còn ngồi đây kể chuyện cho các cháu nghe.”
Khi nhắc đến những người đã ngã xuống, giọng bác trầm hẳn:
– “Có những người bạn của bác mãi mãi nằm lại nơi rừng sâu. Hôm tiễn họ, chúng tôi chỉ kịp nói một câu: ‘Hòa bình nhé, gặp lại sau.’ Nhưng đâu còn gặp lại…”
Cả hội trường im phăng phắc. Một bạn học sinh ngồi dưới khẽ hỏi:
– “Bác ơi, bác có hối hận vì đã ra trận không ạ?”
Bác nhìn chúng em, ánh mắt hiền từ nhưng kiên định:
– “Không. Nếu được chọn lại, bác vẫn đi. Vì khi Tổ quốc cần, tuổi trẻ không thể đứng ngoài.”
Nghe câu trả lời ấy, tim em như thắt lại. Em hiểu rằng những năm tháng gian khổ ấy đã hun đúc nên ý chí kiên cường và tình đồng chí thiêng liêng. Bác kết thúc câu chuyện bằng lời nhắn nhủ:
– “Các cháu bây giờ không phải cầm súng. Nhiệm vụ của các cháu là học thật tốt, sống tử tế. Đó là cách trả ơn thế hệ đi trước.”
Buổi giao lưu khép lại, nhưng hình ảnh người cựu chiến binh già với giọng kể trầm ấm vẫn còn đọng mãi trong tâm trí em. Em thầm hứa sẽ cố gắng học tập và rèn luyện để xứng đáng với sự hy sinh của những người đã sống một thời tuổi trẻ rực lửa vì đất nước.


