Bài viết

Đêm Vượt Trọng Điểm

Hà Tĩnh07/07/2026Ban Biên tập tổng hợp7 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trên tuyến đường Trường Sơn có một khúc cua được gọi là “trọng điểm lửa”. Ban ngày, máy bay địch thay nhau đánh phá, mặt đường bị cày xới thành vô số hố bom. Ban đêm, những đoàn xe vận tải chỉ có vài giờ ngắn ngủi để vượt qua trước khi trời sáng.

Lái xe Trần Quốc Hưng đã nhiều lần đi qua nơi ấy. Anh thuộc từng khúc cua, từng đoạn dốc và cả vị trí những hố bom chưa kịp san lấp.

Đêm ấy, đoàn xe gồm mười lăm chiếc chở xăng và đạn dược nhận lệnh xuất phát. Không ai nói nhiều, bởi tất cả đều hiểu chỉ cần một chiếc xe bốc cháy, cả đoàn sẽ gặp nguy hiểm.

Khi còn cách trọng điểm vài trăm mét, tiếng động cơ phản lực vang lên. Máy bay địch bất ngờ thả pháo sáng, biến cả khu rừng thành ban ngày.

“Dừng xe! Tắt máy!” – mệnh lệnh vang lên qua bộ đàm.

Tất cả lập tức ngụy trang xe dưới tán cây. Chỉ ít phút sau, bom dội xuống liên tiếp. Đất đá bắn tung mù mịt. Một đoạn đường phía trước bị cắt đứt hoàn toàn.

Ngay khi tiếng bom vừa dứt, lực lượng công binh lao ra san lấp hố bom. Các lái xe cũng xuống xe, dùng cuốc xẻng, xà beng và cả tay không để mở đường.

Hưng nhìn đồng hồ. Chỉ còn chưa đầy hai giờ nữa trời sẽ sáng.

Con đường vừa đủ cho một chiếc xe đi qua. Anh là người lái chiếc xe đầu tiên vượt trọng điểm. Hai bên vẫn còn khói bom nghi ngút. Phía sau, từng chiếc xe nối đuôi nhau lặng lẽ tiến lên.

Khi chiếc xe cuối cùng vượt qua, mặt trời cũng vừa nhô khỏi dãy núi. Đoàn xe kịp ẩn vào rừng trước khi máy bay địch quay trở lại.

Ít ngày sau, số xăng và đạn ấy đã góp phần bảo đảm cho một chiến dịch lớn giành thắng lợi.

Sau hòa bình, Hưng trở lại con đường xưa. Những hố bom đã được phủ xanh bằng rừng cây. Anh đứng lặng rất lâu rồi nói với con trai:

“Con đường này được mở không chỉ bằng máy ủi, mà còn bằng mồ hôi, lòng dũng cảm và cả máu của biết bao người.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Đêm Vượt Trọng Điểm | Câu chuyện thời hoa lửa