Đêm vượt Trường Sơn
Đêm đầu tiên vượt Trường Sơn, tôi mới mười chín tuổi.
Rừng tối đen như mực. Chỉ có ánh trăng mỏng treo lơ lửng phía sau những tán cây cao ngút. Cả đơn vị đi nối hàng dài, vai đeo ba lô nặng trĩu.
Đường Trường Sơn ngày ấy không giống bất kỳ con đường nào tôi từng đi qua.
Ban ngày tránh máy bay nên phần lớn hành quân vào ban đêm. Có đoạn dốc dựng đứng, trượt chân một cái là lăn xuống vực sâu. Có lúc mưa rừng đổ xuống xối xả, đất đỏ bám đầy chân.
Tôi nhớ đêm ấy lạnh lắm.
Một anh đi trước quay xuống hỏi:
“Mệt không em?”
Tôi lắc đầu dù chân đã run lên vì kiệt sức.
Người lính trẻ nào cũng vậy.
Ai cũng muốn tỏ ra cứng cỏi.
Khoảng gần sáng, đơn vị dừng nghỉ bên một con suối nhỏ. Anh nuôi phát cho mỗi người một nắm cơm vắt với muối lạc.
Tôi ngồi bên tảng đá vừa ăn vừa nhìn màn sương phủ kín núi rừng.
Lúc ấy lần đầu tiên tôi hiểu chiến tranh thật sự là gì.
Không phải những khẩu hiệu lớn lao.
Mà là những bước chân âm thầm đi trong đêm.
Là nỗi nhớ nhà không dám nói ra.
Là những người lính trẻ mang theo cả tuổi xuân trên vai.
Đến tận bây giờ, mỗi lần nghe nhắc đến Trường Sơn, tôi vẫn nhớ tiếng dép cao su lẹp xẹp giữa đêm rừng năm ấy.



