ĐẾN LỘC NINH
Sau những tháng ngày bám trụ ở chiến trường Tây Nguyên, đơn vị của ông Phạm Văn Dương tiếp tục nhận lệnh hành quân về hướng Nam. Điểm dừng chân tiếp theo là Lộc Ninh – vùng đất đã được giải phóng và trở thành một trong những căn cứ quan trọng của cách mạng, nơi nhiều đơn vị chủ lực tập kết để chuẩn bị cho những chiến dịch quyết định của cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước.
Ông nhớ lại, càng tiến gần Lộc Ninh, không khí chiến trường càng trở nên khẩn trương hơn bao giờ hết. Trên khắp các tuyến đường, từng đoàn bộ đội, xe vận tải, pháo binh và lực lượng hậu cần nối tiếp nhau cơ động ngày đêm. Mọi hoạt động đều diễn ra khẩn trương nhưng hết sức bí mật. Ban ngày ngụy trang dưới tán rừng, ban đêm tranh thủ hành quân để tránh sự phát hiện của máy bay địch.
Không ai nói nhiều về nhiệm vụ sắp tới.
Nhưng ai cũng cảm nhận được một điều rất rõ ràng:
Một trận đánh lớn đang ở phía trước.
Những ngày ở Lộc Ninh, đơn vị tranh thủ củng cố lực lượng, kiểm tra lại vũ khí, bổ sung đạn dược và chuẩn bị mọi điều kiện cho chiến dịch mới. Các cán bộ liên tục phổ biến nhiệm vụ, quán triệt quyết tâm chiến đấu, nhắc nhở từng chiến sĩ giữ gìn sức khỏe, chấp hành nghiêm kỷ luật hành quân và sẵn sàng nhận lệnh bất cứ lúc nào.
Ông kể rằng, trong lòng mỗi người lính khi ấy vừa có sự hồi hộp, vừa có một niềm tin mãnh liệt. Sau nhiều năm chiến đấu gian khổ, những thắng lợi liên tiếp của quân và dân ta trên khắp các chiến trường đã tiếp thêm hy vọng về một ngày đất nước hoàn toàn giải phóng. Ai cũng linh cảm rằng giờ phút quyết định của lịch sử đang đến rất gần.
Những đêm nghỉ quân giữa rừng Lộc Ninh, anh em thường ngồi quây quần bên nhau, lau lại khẩu súng, kiểm tra từng viên đạn, vá lại chiếc ba lô đã sờn vai sau nhiều tháng hành quân. Không khí tuy lặng lẽ nhưng tràn đầy quyết tâm. Mỗi người đều hiểu rằng, phía trước sẽ là những trận đánh vô cùng ác liệt, có thể phải đánh đổi bằng cả máu và tính mạng.
Ông vẫn nhớ lời căn dặn của người chỉ huy trước giờ xuất quân:
"Chặng đường gian khổ nhất có thể vẫn còn ở phía trước. Hãy giữ vững ý chí, đoàn kết một lòng và quyết tâm hoàn thành nhiệm vụ."
Lời dặn ấy như tiếp thêm sức mạnh cho cả đơn vị. Không ai biết mình sẽ phải đối mặt với điều gì, nhưng tất cả đều sẵn sàng lên đường khi Tổ quốc cần.
Đối với ông Phạm Văn Dương, Lộc Ninh không chỉ là nơi dừng chân sau những cuộc hành quân dài ngày, mà còn là cột mốc đánh dấu bước chuyển từ giai đoạn hành quân, chuẩn bị lực lượng sang giai đoạn trực tiếp bước vào những trận quyết chiến chiến lược. Từ đây, đơn vị của ông tiếp tục tiến về phía Xuân Lộc - Long Khánh, nơi sẽ diễn ra một trong những trận chiến ác liệt nhất trước thời khắc toàn thắng mùa Xuân năm 1975.
Trong ký ức của ông, không khí khẩn trương ở Lộc Ninh vẫn còn nguyên vẹn như ngày nào. Đó là những ngày mà mỗi người lính đều mang trong tim một niềm tin chung: ngày thống nhất đất nước đã ở rất gần, và họ sẵn sàng cống hiến tất cả để góp phần làm nên khoảnh khắc lịch sử ấy.



