Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

ĐẾN THĂM MỘT CỰU CHIẾN BINH – NHÂN CHỨNG SỐNG CHO “CÂU CHUYỆN MỘT THỜI HOA LỬA”

quá trình tham gia chiến đấu và hoạt động cách mạng của Ông Rơ Châm Trom

Gia Lai08/05/2026Nguyễn Thành Trung (Đoàn xã Ia Pnôn)4 lượt xem0 lượt chia sẻ
ĐẾN THĂM MỘT CỰU CHIẾN BINH – NHÂN CHỨNG SỐNG CHO “CÂU CHUYỆN MỘT THỜI HOA LỬA”

ĐẾN THĂM MỘT CỰU CHIẾN BINH – NHÂN CHỨNG SỐNG CHO “CÂU CHUYỆN MỘT THỜI HOA LỬA”

Trong cái nắng gắt gỏng của tháng 4 Biên giới hôm nay, Đoàn xã chúng tôi có dịp đến thăm bác Rơ Châm Trom một Cựu chiến binh của làng Bua – người đã từng đi qua những năm tháng chiến tranh khốc liệt, nơi mà tuổi trẻ được viết nên bằng lòng dũng cảm và sự hy sinh.

Ngồi lặng nghe bác kể lại những câu chuyện của một thời hoa lửa, từng ký ức như sống dậy: Năm 1960-1961 xã Ia Pnôn được gọi với cái tên là E1, gồm có các E4, E6, E7 (E4 gồm: Làng Klăh, Làng Lơ Tu, Làng Khôi, Làng Biơr, Làng Làng Mer, Làng Năm; E6, E7 gồm: Làng Ba Bỉ, làng Gòong, Làng Bràng, Làng Tơ Nao, Làng Greng) năm đó tôi mới khoảng 17- 18 tuổi thôi khi quân địch đến tàn sát ở làng, cha tôi là một trong những người dân vô tội bị địch bắn chết, lúc đó có Đoàn công tác cơ sở vận động nên tôi quyết định đi theo cách mạng và được cơ sở (Đoàn công tác bí mật) đưa qua Cam Pu Chia để hoạt động lĩnh vực công tác Đoàn Thanh niên , lúc bấy giờ Đoàn Thanh niên có tên là “Đoàn Thanh niên Lao Động Đông Dương”.

Đầu năm 1961 – 1968 địch bắn phá dữ dội , bên phía ta thiệt hại lắm nhất là trận bảo vệ Đức Cơ, 1 Đại đội 120 đồng chí đi thì còn 03 đồng chí trở về, Trung đội 30 người đi 1- 2 người trở về, tiểu đội đi thì không một ai trở về, trận đánh ác liệt nhất của chúng tôi là người dân cùng bộ đội sơ tán hết vào sâu trong rừng để lánh nạn, không kịp mang lương thực gì hết, đói khổ lắm những đêm hành quân trong mưa bom bão đạn, những đồng đội đã mãi mãi nằm lại nơi chiến trường, và cả những niềm tin cháy bỏng vào ngày đất nước hòa bình, thống nhất, trận đánh ác liệt nhất là trận đánh chúng tôi có 40 đồng chí đi còn lại 6 đồng chí gồm có : Tôi, đồng chí Puih Tứk ( Hiệu là Màu), đồng chí Rơ Lan Yơl ( Hiệu là Brơ), đồng chí Rơ Châm Thim, đồng chí Siu Phyal, đồng chí Rơ Mah Toang, chúng tôi bị địch bắt đánh đạp dã man, dùng mọi thủ đoạn ép cung, biệt giam nhưng với tinh thần “Quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh” chúng không khai thác được thông tin gì cả, đến cuối năm 1968 thì chúng tôi được thả, nói đến đoạn này ánh mắt Bác Trom nhìn về xa xăm, mắt đỏ lên trong niềm xúc động.

Năm 1969 Chi bộ xã Ia Pnôn được thành lập với 19 đảng viên do Đồng chí Siu Nhol làm Bí thư chi bộ, đến năm 1973 sau khi kết thúc chiến tranh người dân được đưa trở về làng tôi được bầu làm Bí thư chi bộ rồi trải qua nhiều lần được bố trí công tác các vị trí chủ chốt khác nhau. Sau Cách mạng Tháng 8 năm 1975 tôi được Nhà nước trao tặng Huy chương kháng chiến hạng Nhất, hạng Ba, Huy chương Chiến sĩ Giải phóng quân hạng Nhất, Huy chương Quyết thắng hạng Nhất và nhiều phần thưởng cao quý khác, đến nay Bác Trom đã được nhận được huy hiệu 55 tuổi Đảng nhưng ánh mắt bác vẫn sáng lên khi nhắc về quá khứ – không phải là nỗi đau, mà là niềm tự hào. Một thế hệ đã sống trọn vẹn với lý tưởng, sẵn sàng hy sinh để thế hệ hôm nay được sống trong độc lập, tự do.

Chuyến thăm không chỉ là sự tri ân, mà còn là lời nhắc nhở sâu sắc đối với thế hệ trẻ: “Hãy biết trân trọng những gì mình đang có, sống có trách nhiệm hơn, và tiếp nối những giá trị tốt đẹp mà cha anh đã dày công vun đắp”. “Câu chuyện một thời hoa lửa” – không chỉ là ký ức, mà là ngọn lửa được truyền lại, để mãi mãi không bao giờ tắt.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn