Đèo Giàng – nơi con đường hóa thành lịch sử
Đèo Giàng là di tích lịch sử về kháng chiến chống Pháp. Đây là địa điểm Quân đội Nhân dân Việt Nam giành chiến thắng mở đầu trong chiến dịch Việt Bắc Thu - Đông 1947 và những chiến thắng tiếp theo trên mặt trận đường số 3. Chiến thắng Đèo Giàng được xếp hạng di tích lịch sử, văn hóa cấp quốc gia theo quyết định số 38/2001/QĐ-BVHTT ngày 12 tháng 7 năm 2001. Do đỉnh đèo thuộc xã Lãng Ngâm, nên địa chỉ di tích được ghi là "xã Lãng Ngâm, huyện Ngân Sơn, tỉnh Bắc Kạn"
Không phải con đường nào cũng mang theo một câu chuyện lớn lao. Nhưng có những con đường, càng đi qua càng thấy mình đang bước trên nhiều lớp thời gian chồng xếp. Đèo Giàng là một nơi như thế – nơi quá khứ và hiện tại không tách rời, mà âm thầm hòa vào nhau trong từng khúc cua, từng dải sương mờ.
Trên tuyến Quốc lộ 3 nối Hà Nội với vùng Việt Bắc, địa hình bắt đầu thay đổi rõ rệt khi rời khỏi những đoạn bằng phẳng. Núi rừng Đông Bắc hiện lên với vẻ hoang sơ và dữ dội, buộc con người phải men theo những con đèo quanh co: Gió, Cao Bắc, Mã Phục… và Đèo Giàng – một điểm nhấn đặc biệt không chỉ bởi độ hiểm trở mà còn bởi dấu ấn lịch sử mà nó mang trong mình.
Ít ai biết rằng con đường này ban đầu được mở ra trong thời kỳ thuộc địa, phục vụ cho mục đích kiểm soát và khai thác. Nhưng lịch sử vốn không đi theo ý muốn của bất kỳ thế lực nào. Chính nơi từng được tạo dựng để củng cố sự thống trị ấy lại trở thành điểm yếu chí mạng trong một thời khắc quyết định.
Cuối năm 1947, khi chiến sự tại Việt Bắc bước vào giai đoạn ác liệt, quân Pháp buộc phải rút lui khỏi Bắc Kạn. Trên hành trình rút chạy theo Quốc lộ 3, đoàn xe cơ giới của họ không ngờ rằng đang tiến vào một cái bẫy đã được chuẩn bị kỹ lưỡng. Tại khu vực Đèo Giàng, với một bên là vách núi dựng đứng, một bên là vực sâu hun hút, bộ đội ta đã chọn đúng điểm “yết hầu” để tổ chức trận phục kích.
Sáng ngày 12 tháng 12 năm 1947, khi toàn bộ đoàn xe lọt vào trận địa, hỏa lực đồng loạt nổ ra. Trận đánh diễn ra nhanh gọn nhưng quyết liệt, khiến đội hình đối phương hoàn toàn rối loạn. Nhiều xe cơ giới bị phá hủy, lực lượng địch bị tiêu diệt đáng kể, và kế hoạch rút lui của họ bị giáng một đòn nặng nề. Đây không chỉ là một chiến thắng về quân sự, mà còn là minh chứng cho sự trưởng thành về chiến thuật của lực lượng vũ trang còn non trẻ khi ấy.
Từ sau trận đánh, Đèo Giàng không còn đơn thuần là một điểm địa lý. Nó trở thành một dấu mốc – nơi ghi lại bước chuyển quan trọng của cuộc kháng chiến. Những kinh nghiệm từ trận phục kích này tiếp tục được vận dụng, phát triển trong nhiều trận đánh sau đó, góp phần tạo nên thế trận vững chắc cho chiến khu Việt Bắc.
Nhưng giá trị của Đèo Giàng không chỉ dừng lại ở chiến công. Theo thời gian, địa danh này dần đi vào đời sống tinh thần, trở thành một phần ký ức chung. Khi những câu thơ “Ta về ta nhớ Phủ Thông, đèo Giàng…” vang lên, cái tên ấy không còn là một tọa độ trên bản đồ, mà đã trở thành biểu tượng – gợi nhớ về một thời kỳ gian khó nhưng đầy khí phách.
Ngày nay, khi trở lại Đèo Giàng, con đường đã khác xưa nhiều. Mặt đường được mở rộng, xe cộ qua lại thuận tiện hơn. Những chuyến xe tải, xe du lịch nối nhau vượt đèo, khiến hành trình không còn gian nan như trước. Sương vẫn phủ kín vào những ngày đầu đông, nhưng cảm giác hiểm trở đã phần nào dịu đi trong nhịp sống hiện đại.
Tại đây, một khu di tích đã được xây dựng để ghi lại trận đánh năm xưa. Bức phù điêu, tấm bia đá lặng lẽ kể lại câu chuyện của quá khứ, như một lời nhắc nhở dành cho những ai dừng chân. Đèo Giàng vì thế không chỉ là nơi đi qua, mà còn là nơi để nhìn lại.
Có thể nhiều người hôm nay chỉ lướt qua đèo trong vài phút ngắn ngủi. Nhưng nếu chậm lại một chút, đứng giữa không gian núi rừng và lắng nghe gió thổi, sẽ cảm nhận được một điều rất rõ: lịch sử chưa từng rời đi. Nó vẫn ở đó, trong từng lớp đá, từng khúc cua, ngay dưới con đường ta đang bước.
Đèo Giàng, suy cho cùng, không chỉ là một con đèo. Đó là nơi một con đường đã đổi thay ý nghĩa của chính mình – từ dấu vết của sự áp đặt trở thành biểu tượng của sự giành lại, từ một tuyến giao thông thành một phần ký ức của dân tộc.


