“Đi đâu cũng phải giữ gìn danh dự của gia đình và phẩm chất của người lính.”
Tuổi thơ của ông không có nhiều đồ chơi như các cháu bây giờ. Sau giờ học, ông thường phụ cha mẹ làm việc nhà, kiếm củi, chăn bò hoặc làm những công việc lặt vặt để đỡ đần gia đình. Tuy vất vả nhưng những năm tháng ấy đã dạy ông biết quý trọng lao động và sống có trách nhiệm.
Mỗi lần cả nhà quây quần bên nhau, nhìn thấy các con, các cháu lớn lên trong hòa bình, được học hành đầy đủ và có cơ hội theo đuổi những ước mơ của mình, ông lại nhớ về những năm tháng tuổi trẻ của bản thân. Hôm nay, ông muốn kể cho các con, các cháu nghe một phần cuộc đời của ông – một người lính bình thường đã từng dành những năm tháng đẹp nhất của tuổi thanh xuân để phục vụ trong quân đội.
Ông tên là Phạm Quang Trường, sinh năm 1965. Ông lớn lên trong giai đoạn đất nước vừa thống nhất. Những năm ấy, cuộc sống còn nhiều khó khăn. Nhà ông không khá giả, cha mẹ làm lụng quanh năm nhưng vẫn phải chắt chiu từng đồng để nuôi các con khôn lớn.
Tuổi thơ của ông không có nhiều đồ chơi như các cháu bây giờ. Sau giờ học, ông thường phụ cha mẹ làm việc nhà, kiếm củi, chăn bò hoặc làm những công việc lặt vặt để đỡ đần gia đình. Tuy vất vả nhưng những năm tháng ấy đã dạy ông biết quý trọng lao động và sống có trách nhiệm.
Từ nhỏ, ông đã được nghe kể rất nhiều về những người lính từng chiến đấu bảo vệ Tổ quốc. Trong làng có nhiều bác thương binh, cựu chiến binh. Những câu chuyện về lòng dũng cảm, tinh thần đoàn kết và sự hy sinh của họ khiến ông vô cùng kính phục. Khi ấy, ông luôn nghĩ rằng nếu Tổ quốc cần, mình cũng sẽ sẵn sàng lên đường.
Đến năm hai mươi tuổi, ông nhận lệnh nhập ngũ. Ngày chuẩn bị lên đường, trong lòng ông vừa háo hức vừa bồi hồi. Háo hức vì sắp được thực hiện trách nhiệm của một thanh niên đối với đất nước. Bồi hồi vì lần đầu tiên phải xa gia đình trong thời gian dài.
Sáng hôm lên đường, mẹ ông dậy từ rất sớm nấu cho con trai bữa cơm. Bà cố gắng tỏ ra vui vẻ nhưng đôi mắt vẫn đỏ hoe. Cha ông thì ít nói hơn, chỉ căn dặn:
“Đi đâu cũng phải giữ gìn danh dự của gia đình và phẩm chất của người lính.”
Câu nói ấy trở thành hành trang tinh thần theo ông suốt những năm tháng quân ngũ.
Những ngày đầu trong đơn vị là thử thách thực sự. Cuộc sống quân đội hoàn toàn khác với cuộc sống ở quê. Mọi việc đều phải tuân theo điều lệnh và kỷ luật nghiêm ngặt. Từ sáng sớm tinh mơ cho đến tối muộn, chúng tôi liên tục học tập và huấn luyện.
Có những ngày hành quân dưới cái nắng gay gắt, quần áo ướt đẫm mồ hôi. Có những đêm luyện tập kéo dài đến khuya. Đôi chân nhiều lần phồng rộp vì phải đi bộ đường dài. Nhưng không ai than vãn. Ai cũng hiểu rằng những khó khăn ấy chính là môi trường rèn luyện để trở thành người lính thực thụ.
Điều quý giá nhất mà ông nhận được trong quân đội chính là tình đồng đội.
Ông còn nhớ một lần trong đợt huấn luyện dã ngoại dài ngày. Một người bạn trong tiểu đội bị sốt cao giữa lúc đơn vị đang hành quân. Không ai bảo ai, cả tiểu đội thay nhau mang giúp ba lô cho bạn. Người chia nước uống, người nhường phần thuốc của mình. Chính những việc làm giản dị ấy đã giúp chúng tôi vượt qua khó khăn cùng nhau.
Ông nhận ra rằng tình đồng đội không phải là những lời nói lớn lao mà được xây dựng từ những hành động chân thành trong cuộc sống hằng ngày.
Trong thời gian phục vụ quân đội, đơn vị của ông nhiều lần tham gia công tác dân vận. Có những vùng sâu vùng xa điều kiện sinh hoạt rất thiếu thốn. Người dân còn gặp nhiều khó khăn trong sản xuất và đời sống.
Chúng tôi giúp bà con sửa nhà, làm đường, nạo vét kênh mương và vận chuyển vật tư phục vụ sản xuất. Mỗi khi thấy bà con vui mừng vì công trình hoàn thành, ông lại cảm thấy công sức của mình thật ý nghĩa.
Có một lần, đơn vị hỗ trợ xây dựng lại cây cầu nhỏ cho một thôn vùng xa. Trước đó, học sinh phải lội suối mỗi ngày để đến trường. Khi cây cầu hoàn thành, nhìn những đứa trẻ vui vẻ chạy qua cầu trong tiếng cười rộn rã, ông cảm thấy hạnh phúc vô cùng.
Khoảnh khắc ấy giúp ông hiểu rằng người lính không chỉ bảo vệ biên cương mà còn góp phần xây dựng cuộc sống tốt đẹp hơn cho nhân dân.
Sau khi hoàn thành nhiệm vụ và xuất ngũ trở về địa phương, ông bắt đầu một chặng đường mới. Những kiến thức và kinh nghiệm trong quân đội không giúp ông giàu lên ngay lập tức, nhưng lại cho ông thứ quý giá hơn: ý chí và bản lĩnh.
Những năm đầu trở về quê hương, cuộc sống vẫn còn nhiều khó khăn. Có thời điểm công việc không ổn định, thu nhập bấp bênh. Nhưng mỗi khi gặp trở ngại, ông lại nhớ đến những ngày hành quân gian khổ trong quân đội. So với những thử thách ấy, khó khăn đời thường không phải điều gì quá lớn.
Ông chăm chỉ lao động, tích cực tham gia các hoạt động địa phương và xây dựng gia đình. Dần dần, cuộc sống ổn định hơn. Các con trưởng thành, có công việc riêng và biết sống có trách nhiệm.
Đó là niềm hạnh phúc lớn nhất của ông.
Giờ đây, khi đã ở tuổi ngoài sáu mươi, ông vẫn luôn tự hào vì đã từng là người lính. Những năm tháng trong quân ngũ tuy vất vả nhưng đã giúp ông trưởng thành hơn rất nhiều. Nếu được lựa chọn lại, ông vẫn sẽ quyết định khoác lên mình màu áo xanh ấy.
Các con, các cháu thân yêu!
Điều ông muốn gửi gắm không phải là những câu chuyện về gian khổ, mà là bài học về ý chí. Trong cuộc sống, ai cũng sẽ gặp khó khăn. Điều quan trọng không phải là khó khăn lớn hay nhỏ, mà là cách chúng ta đối mặt với nó.
Hãy sống trung thực, biết yêu thương gia đình, biết giúp đỡ mọi người xung quanh và luôn có trách nhiệm với công việc của mình. Đó cũng chính là những điều mà quân đội đã dạy ông trong suốt những năm tháng tuổi trẻ.
Ông đã đi qua một chặng đường dài của cuộc đời. Từ một cậu bé nghèo nơi quê nhà đến một người lính rồi trở thành một người cựu chiến binh. Nhìn lại, ông không thấy tiếc nuối điều gì, bởi ông đã sống bằng tất cả sự chân thành và trách nhiệm của mình.



