Cựu chiến binh

Đi để ngày mai trở về trong hòa bình

Hải Phòng21/04/2026N.T.H (Xã Hà Tây)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Những năm đầu thập niên 1970, đất nước chìm trong khói lửa. Bom đạn xé toạc bầu trời, những cánh rừng bạt ngàn cũng không còn bình yên. Trong dòng chảy dữ dội ấy, Lê Xuân Nghịnh – chàng trai sinh năm 1954 – rời quê nhà khi vừa tròn mười bảy tuổi, mang theo lời hứa giản dị: “Đi để ngày mai được trở về trong hòa bình.”

Năm 1971, khi bước chân vào chiến trường, Nghịnh vẫn còn là một cậu thanh niên gầy gò, đôi mắt sáng nhưng chưa kịp quen với cái chết luôn cận kề. Những ngày đầu hành quân, cậu choáng váng trước âm thanh rít xé của máy bay, tiếng nổ dội vào lồng ngực như muốn bóp nghẹt hơi thở. Đêm xuống, rừng tối đặc quánh, chỉ có ánh pháo sáng loang loáng soi lên những gương mặt vừa non trẻ vừa kiên cường.

Chiến tranh không cho ai thời gian để lớn lên từ từ. Nghịnh học cách bò qua những cánh đồng đầy mìn, học cách phân biệt tiếng pháo gần hay xa, học cả việc nén nỗi sợ vào trong tim. Có những ngày, đơn vị hành quân suốt hàng chục cây số, chân rướm máu, bụng đói cồn cào, nhưng không ai dám dừng lại lâu. Bởi chỉ cần chậm một nhịp, cái giá phải trả có thể là mạng sống.

Một buổi chiều năm 1972, đơn vị của Nghịnh bị đánh bất ngờ. Bom dội xuống như mưa, đất đá tung lên mù mịt. Tiếng gọi nhau lạc đi trong tiếng nổ. Nghịnh nằm ép mình xuống hố bom, tai ù đặc, chỉ còn nghe thấy nhịp tim đập dồn dập. Khi khói tan, cậu ngẩng lên – cảnh tượng trước mắt khiến tim như thắt lại. Những người đồng đội vừa còn cười nói giờ nằm im lặng, đất đỏ phủ kín áo. Khoảnh khắc ấy, Nghịnh hiểu sâu sắc cái giá của chiến tranh: không chỉ là đau thương, mà còn là những khoảng trống không gì lấp nổi.

Nhưng giữa tàn khốc, vẫn có những tia sáng của tình người. Những đêm trú quân, họ chia nhau từng ngụm nước, từng mẩu lương khô. Một câu chuyện quê, một bài hát khe khẽ cũng đủ xua đi nỗi sợ. Nghịnh nhớ nhất là những lần nhận thư từ hậu phương – nét chữ run run của mẹ, lời dặn dò giản dị mà ấm áp. Những lá thư ấy trở thành điểm tựa để cậu và đồng đội bước tiếp.

Năm 1973, khi rời chiến trường, Nghịnh không còn là chàng trai non nớt ngày nào. Trong ánh mắt cậu là sự trầm tĩnh của người đã đi qua lằn ranh sống chết. Chiến tranh đã lấy đi nhiều thứ: tuổi trẻ vô tư, những người bạn không bao giờ trở lại. Nhưng nó cũng hun đúc nên ý chí, lòng kiên cường và niềm tin mãnh liệt vào ngày mai.

Câu chuyện của Lê Xuân Nghịnh không chỉ là ký ức cá nhân, mà còn là hình ảnh thu nhỏ của cả một thế hệ. Những con người bước vào chiến tranh khi còn rất trẻ, mang theo nỗi sợ, nỗi nhớ và cả khát vọng hòa bình. Và chính trong những năm tháng “thời hoa lửa” ấy, họ đã viết nên một chương lịch sử vừa đau thương, vừa hào hùng – nơi mà giữa tàn khốc vẫn cháy lên ngọn lửa của lòng người.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn