Cựu Thanh niên xung phong

Những nụ cười nở hoa trong khói lửa của Tiểu đoàn 3TNXP

Kỳ Anh, Nơi đây được mệnh danh là 'yết hầu' của tuyến đường tiếp tế chiến lược, ngày đêm hứng chịu hàng ngàn tấn bom đạn do đế quốc Mỹ trút xuống nhằm cắt đứt chi viện của hậu phương lớn cho tiền tuyến lớn.

Hải Phòng26/08/2026THPT Kỳ Anh (Phường Sông Trí)1 lượt xem0 lượt chia sẻ
Những nụ cười nở hoa trong khói lửa của Tiểu đoàn 3TNXP

Kỳ Anh, Nơi đây được mệnh danh là 'yết hầu' của tuyến đường tiếp tế chiến lược, ngày đêm hứng chịu hàng ngàn tấn bom đạn do đế quốc Mỹ trút xuống nhằm cắt đứt chi viện của hậu phương lớn cho tiền tuyến lớn.

Những đêm mưa rừng dai dẳng thấu xương, bùn lầy trơn trượt ngập qua gối. Máy bay C-130 của địch bay lượn như quạ đen, liên tục thả pháo sáng rực cả một góc trời và rải bom từ trường nhằm phong tỏa hoàn toàn tuyến đường huyết mạch. Trong bóng tối dày đặc của đại ngàn, các đoàn xe vận tải quân sự không được phép bật đèn pha vì sợ lộ mục tiêu, chỉ dùng những chiếc đèn gầm le lói. Lúc này, nhiệm vụ của những chiến sĩ TNXP Tiểu đoàn 3TNXP chúng tôi vô cùng khắc nghiệt và nguy hiểm tột cùng: chúng tôi phải trở thành những "cọc tiêu sống" để dẫn đường cho xe qua ngầm, qua những đoạn đèo dốc sạt lở.

Chúng tôi khoác lên mình những chiếc áo trắng mỏng manh, hoặc cầm những cành cây tươi được cuốn vải trắng, đứng chênh vênh ngay mép vực thẳm, bên cạnh những quả bom nổ chậm chưa kịp xử lý. Chúng tôi làm tín hiệu hướng dẫn cho các anh tài xế đánh lái an toàn. Xe rầm rập qua, tiếng động cơ gầm vang rung chuyển đất trời, bùn lầy bắn tung tóe lên khắp mặt mũi, quần áo, nhưng tuyệt đối không một ai được phép dịch chuyển dù chỉ là một bước chân. Chỉ cần một "cọc tiêu sống" đứng sai vị trí hoặc chùn bước ngã xuống, cả đoàn xe chở hàng ngàn tấn vũ khí, lương thực, cùng bao nhiêu sinh mạng đồng chí có thể lao thẳng xuống vực sâu hoặc trúng ngay bom tử thần. Sự chính xác và lòng dũng cảm là yêu cầu tuyệt đối.

Có những đêm, bom nổ ngay sát vách ta-luy, mảnh bom văng rào rào găm rát mặt, tai ù đi không còn nghe thấy tiếng gì, khét lẹt mùi thuốc súng xộc thẳng vào mũi, nhưng tay tôi vẫn giơ cao ngọn đèn tín hiệu, mắt mở trừng trừng hướng về phía đầu xe. Tôi nhớ mãi hình ảnh anh lái xe tuyến đường Trường Sơn, khuôn mặt xạm đen vì khói bụi, đã ghé đầu ra cửa kính xe vẫy tay gọi lớn qua tiếng động cơ: "Cảm ơn em gái, cảm ơn đồng đội Tiểu đoàn 3TNXP! Xe qua an toàn rồi, các em vào hầm trú đi!". Lời nói mộc mạc ấy ấm áp đến lạ kỳ, nó xua tan đi cái lạnh cắt da cắt thịt của đêm mưa rừng và cả nỗi sợ hãi cái chết đang rình rập quanh đây.

Tuổi trẻ của chúng tôi tại Kỳ Anh ngày ấy không có những mơ ước cá nhân xa hoa, không nghĩ đến danh lợi hay áo quần đẹp đẽ. Mơ ước lớn nhất, cháy bỏng nhất chỉ là sau mỗi trận bom cày xới, mặt đường lại được san lấp thông suốt, xe lại lăn bánh ra tiền tuyến, và những người đồng đội của mình vẫn còn đứng đông đủ trong giờ điểm danh sáng sớm hôm sau. Tinh thần "Xe chưa qua, nhà không tiếc; đường chưa thông, không tiếc máu xương" không phải là khẩu hiệu suông, mà nó là nhịp đập, là mệnh lệnh thiêng liêng ghi khắc sâu thẳm vào trái tim của từng người thanh niên xung phong. Những tháng năm rực lửa ấy đã hun đúc nên một thế hệ thép, một thế hệ mà mỗi khi nhắc lại, lòng tôi lại trào dâng niềm tự hào khôn tả.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Những nụ cười nở hoa trong khói lửa của Tiểu đoàn 3TNXP | Câu chuyện thời hoa lửa