Cựu chiến binh

ĐI GIỮA LẰN RANH SỐNG – CHẾT

Một chuyến hành quân mà mỗi bước đi đều đặt người lính giữa lằn ranh mong manh của sự sống và cái chết – nơi chỉ một quyết định nhỏ cũng có thể thay đổi số phận con người.

Hưng Yên28/12/2025Lâm Hải Tiến (Trường Tiểu học Thụy Quỳnh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trên Trường Sơn, có những đoạn đường mà người lính không còn cảm giác mình đang đi trên đất.
Chúng tôi gọi đó là đi giữa lằn ranh sống – chết.

Đoạn đường ấy chạy men theo sườn núi, phía dưới là vực sâu hun hút. Bom địch đánh nát mặt đường, tạo thành những hố lớn nhỏ nối tiếp nhau. Đơn vị buộc phải đi ngay sau một đợt ném bom, khi đất đá còn nóng và mùi khói vẫn chưa tan.

Mỗi bước chân đều phải dò dẫm. Đi lệch một chút là trượt xuống vực. Dừng lại quá lâu là có thể gặp loạt bom tiếp theo. Tôi cảm nhận rõ nhịp tim mình trong tai, từng giọt mồ hôi lạnh chảy dọc sống lưng.

Cao trào đến khi máy bay quay lại. Không kịp tìm hầm. Chúng tôi nằm rạp xuống đất, ép sát người vào vách núi. Bom nổ phía trước, bom nổ phía sau. Khoảnh khắc ấy, tôi nghĩ rất rõ: nếu còn sống sau đợt này, tôi sẽ không bao giờ quên được Trường Sơn.

Khi máy bay rút, cả đội hình kiểm tra quân số. Vẫn đủ. Không ai bị thương nặng. Không ai nói gì. Chúng tôi đứng dậy, phủi bùn đất trên áo, tiếp tục đi như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

Chỉ khi đã đi xa, tôi mới nhận ra: suốt quãng đường ấy, chúng tôi đã đi giữa lằn ranh sống – chết mà không cần ai nhắc nhở. Bởi người lính Trường Sơn hiểu rất rõ: sự sống của mình gắn liền với con đường này, và con đường này không được phép dừng lại.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
ĐI GIỮA LẰN RANH SỐNG – CHẾT | Câu chuyện thời hoa lửa