Đi khua sương, gỡ mìn
Lời kể của người lính trinh sát từng chiến đấu ở Cánh đồng Chum – Xiêng Khoảng và mang theo ký ức đi khua sương, gỡ mìn trong những năm tháng ác liệt.
Ông Hoàng Mạnh Kiên kể rằng khi lên đường năm 1972, ông mới là một chàng trai trẻ từ Nho Quan. Sau ba tháng huấn luyện, ông cùng đồng đội hành quân sang Lào, tham gia chiến đấu ở mặt trận Cánh đồng Chum – Xiêng Khoảng. Là lính trinh sát, nhiệm vụ của ông gắn với sự hiểm nguy ngay từ những bước đầu: bám sát địa hình, phát hiện địch, gỡ mìn, mở đường và bảo vệ an toàn cho đơn vị phía sau.
Theo lời ông, công việc của lính trinh sát đòi hỏi sự bình tĩnh và gan dạ đặc biệt. Nhiều khi trời còn mờ sương, anh em đã phải lặng lẽ bò đi kiểm tra từng đoạn đường, từng bãi nghi có mìn. Chỉ một sơ suất nhỏ cũng có thể trả giá bằng tính mạng. Nhưng chính trong công việc tưởng như thầm lặng ấy, người lính lại thấy rõ giá trị của mình, bởi nếu trinh sát làm không tốt, cả đơn vị sẽ gặp nguy hiểm.
Mỗi lần kể lại, ông Kiên thường nói rằng thời chiến tranh, tuổi trẻ của ông đi qua rất nhanh. Nhưng dù gian khổ và mất mát, ông chưa bao giờ hối tiếc vì đã được góp sức trong một giai đoạn lớn của đất nước. Với ông, ký ức về những buổi đi khua sương, gỡ mìn không chỉ là kỷ niệm nghề lính, mà còn là bài học về sự cẩn trọng, bản lĩnh và tinh thần sẵn sàng nhận phần nguy hiểm về mình để bảo vệ đồng đội.



