Đi Là Chiến Thắng
Anh hùng Liệt sĩ Trừ Văn Thố (1936/1938–1963) là chiến sĩ đặc công Quân đội Nhân dân Việt Nam, quê Tiền Giang. Ngày 18/10/1963, trong trận đánh đồn Cây Trường (Bình Dương), ông anh dũng lấy thân mình lấp lỗ châu mai, tạo điều kiện cho đồng đội chiến thắng. Ông được truy tặng danh hiệu Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân năm 1965.
Những ngày đầu thu năm 1965, khi đất trời phương Nam còn nặng mùi khói súng, Sư đoàn 9 ra đời như một lời đáp trả dứt khoát trước thử thách của lịch sử. Người lính khi ấy chưa kịp quen với phiên hiệu mới, nhưng trong tim đã khắc sâu một niềm tin giản dị: đi là chiến thắng, đánh là dứt điểm. Trận đầu ở Bầu Bàng, Dầu Tiếng đến nhanh như cơn giông. Đối diện họ là lực lượng tinh nhuệ của Lữ đoàn 173 – những người lính được trang bị hiện đại và từng chinh chiến nhiều nơi. Nhưng giữa rừng cao su bạt ngàn, những người lính trẻ của Sư đoàn 9 đã chiến đấu bằng tất cả lòng quả cảm. Tiếng súng vang lên, rồi dồn dập, rồi lặng đi trong chiến thắng. Từ đó, cái tên Sư đoàn 9 bắt đầu được nhắc đến với sự nể phục. Những năm tháng sau đó là chuỗi ngày dài của máu, lửa và những câu chuyện không thể nào quên. Ở một góc chiến trường Bình Dương, trong trận đánh bốt Cây Trường, Trừ Văn Thố đã bước vào lịch sử bằng một hành động khiến đồng đội lặng người. Khi hỏa lực địch từ lỗ châu mai chặn đứng đội hình tiến công, anh – dù thân mình đã nhuốm máu – vẫn ôm bộc phá lao lên. Tiếng nổ vang trời, nhưng súng địch vẫn chưa tắt. Không còn cách nào khác, anh đứng dậy, dồn hết chút sức lực cuối cùng, lao thẳng vào họng súng. Khoảnh khắc ấy, thời gian như ngừng lại. Và rồi, chiến thắng thuộc về những người còn sống – được đổi bằng sự hy sinh của anh. Đồng đội gọi anh là “Phan Đình Giót của miền Nam” – nhưng với họ, anh đơn giản là người đã mở đường bằng chính sinh mạng mình. Năm 1970, trong trận đánh Ta Xết, Nguyễn Minh Chữ vừa là trung đội trưởng, vừa là người thầy thuốc giữa chiến trường. Khi đơn vị bị lộ, địch bắn như vãi đạn, đội hình rối loạn, anh một mình băng qua lằn đạn, tìm đồng đội, đưa họ trở lại vị trí chiến đấu. Trong khói lửa mịt mù, anh vừa chỉ huy, vừa băng bó cho thương binh. Khi trận đánh kết thúc, pháo địch lại dội xuống như muốn xóa sạch tất cả. Anh vẫn ở lại, lần lượt đưa từng người bị thương ra ngoài. Không bỏ lại ai. Không bỏ lại cả những khẩu súng còn nóng. Chiến tranh với anh không chỉ là chiến đấu, mà còn là giữ lại sự sống. Rồi đến mùa hè đỏ lửa 1968 ở Quảng Trị. Trong 40 ngày đêm bị bom đạn cày xới, Nguyễn Văn Nhương cùng khẩu đội 12,7mm bám trụ giữa “túi bom” Tà Cơn. Khi đồng đội lần lượt bị thương, khi đạn dần cạn, ông vẫn không rời trận địa. Giữa tiếng máy bay gầm rú, ông tháo rời băng đạn, chuyển sang bắn từng phát một – chậm, chắc, chính xác. Từng chiếc máy bay rơi xuống như những dấu chấm hết giữa bầu trời lửa. Máu thấm áo, nhưng tay vẫn giữ cò súng. Ông từng nói: “Còn đạn thì còn đánh. Hết đạn thì còn người.” Năm tháng trôi qua, chiến tranh lùi vào ký ức, nhưng những con người ấy không hề mất đi. Họ sống trong truyền thống của Sư đoàn 9 – nơi đã trở thành “chiếc nôi” của những anh hùng và tướng lĩnh. Từ những chiến hào khốc liệt, nhiều người đã trưởng thành thành những vị tướng như Lê Văn Dũng, Hoàng Cầm, hay Huỳnh Ngọc Sơn. Nhưng có lẽ, điều lớn lao nhất không nằm ở quân hàm hay danh hiệu. Mà nằm ở tinh thần được truyền lại qua từng thế hệ: Đi – là để chiến thắng.
Đánh – là để dứt điểm. Và nếu cần, họ sẵn sàng hóa thành bất tử – để đất nước được trường tồn.Chúng tôi sử dụng cookieChúng tôi sử dụng cookie để hỗ trợ trang web này hoạt động, hiểu rõ cách dịch vụ được sử dụng và hỗ trợ các hoạt động tiếp thị. Vui lòng truy cập mục Quản lý cookie để thay đổi tùy chọn bất cứ lúc nào. Xem Chính sách cookie của chúng tôi để biết thêm thông tin.Quản lý cookieTừ



