Di tích Đường kéo pháo bằng tay ở Điện Biên Phủ
Di tích Đường kéo pháo bằng tay ở Điện Biên Phủ
Chúng tôi tìm đến nhà cựu chiến binh (CCB) Phạm Đức Cư, nguyên Trợ lý tham mưu Tiểu đoàn 394, Trung đoàn Pháo cao xạ 367, Đại đoàn 351 trong Chiến dịch Điện Biên Phủ, hiện đang sinh sống ở phường Nam Thanh, TP Điện Biên Phủ vào một buổi sáng tháng 5-2019.
Vừa là nhân chứng tham gia chiến dịch lịch sử cách đây 65 năm, CCB Phạm Đức Cư vừa là người thuyết minh cho chúng tôi về di tích. Ông cho biết, năm 1949, ông rời quê hương Thái Bình nhập ngũ theo đoàn quân tiến về phía bắc, cầm súng chiến đấu, bảo vệ Tổ quốc. Rồi bất ngờ, ông được chọn sang nước bạn huấn luyện pháo cao xạ. Hoàn thành khóa học, Phạm Đức Cư nằm trong số những chiến sĩ đầu tiên của Tiểu đoàn 394 về nước tham gia Chiến dịch Điện Biên Phủ.Tháng 1-1954, để tiếp cận các cứ điểm của địch, Tiểu đoàn 394 của ông được lệnh để lại xe cơ giới, kéo pháo bằng sức người vào lòng chảo Mường Thanh. Ông Cư kể: “Đường đèo lúc ấy mới mở rất hẹp, dốc, có những đoạn trơn trượt, một bên là vực thẳm. Mỗi khẩu pháo của đơn vị nặng khoảng 2,4 tấn, để kéo được vào trận địa phải cần 80-100 người. Bảo đảm bí mật, việc kéo pháo tiến hành trong đêm. Vất vả lắm nhưng bộ đội cũng chỉ kéo được khẩu pháo dịch chuyển hơn 1km”. Sau gần 10 đêm, hàng chục khẩu pháo đã được kéo vào trận địa. Nhưng, chưa hoàn lại sức thì hôm sau toàn đơn vị nhận được lệnh, ngay trong đêm 26-1-1954, phải kéo pháo ra khỏi trận địa. “Chúng tôi bàng hoàng cả người. Chính trị viên Tiểu đoàn Phạm Đăng Ty thông báo tình hình có nhiều thay đổi, ta không thể áp dụng đánh nhanh, thắng nhanh mà chuyển hướng sang đánh chắc, tiến chắc. Lúc ấy sức lực anh em gần như cạn kiệt, hai hố mắt trũng sâu vì thiếu ăn, mất ngủ, chân tay rách xước. Các đồng chí nuôi quân cơ động theo đơn vị, vất vả lắm mới nấu được cho mỗi người hai nắm cơm ăn kèm mắm”, ông Cư kể chuyện mà nước mắt rưng rưng.
Kéo pháo vào trận địa gian nan vất vả, kéo pháo ra còn gian nan gấp bội phần. Con đường kéo pháo của ta giờ đây đã bị lộ, đường trơn, máy bay địch ngày đêm lùng sục ném bom. Tại những đoạn đường trống, việc chuyển pháo phải tiến hành ban đêm. Đêm xuống, trên những con đường kéo pháo, các chiến sĩ lưng ướt đẫm mồ hôi, đội mắt thâm quầng vì thiếu ngủ, những đôi tay cuồn cuộn bám chắc dây tời, chân như đóng xuống đất nghiến răng ghìm pháo. Bài quốc tế ca trầm hùng lại vang lên như tiếp thêm sức mạnh nhiệm màu giúp họ vượt qua những giờ phút nguy hiểm. Cũng trong hoàn cảnh này bài hát “Hò kéo pháo” của nhạc sĩ Hoàng Vân ra đời, ngay lập tức bài hát được phổ biến rộng rãi trong các đơn vị văn công mặt trận, ra tuyến đường kéo pháo hát phục vụ các chiến sĩ.
Ngày 1-2-1954 tức đêm ngày 29 Tết Giáp ngọ, Đại đội 827, Tiểu đoàn 394 của đồng chí Tô Vĩnh Diện kéo pháo ra đến Dốc Chuối, đường hẹp, bên núi cao bên vực sâu, có đoạn dốc dựng đứng 60 độ. Trời mưa phùn, tối như bưng, pháo xuống dốc thận trọng, bỗng có tiếng “phựt’, dây tời hãm bị đứt, pháo bắt đầu lao. Lúc đó đồng chí Tô Vĩnh Diện cùng một pháo thủ phụ trách điều khiển càng pháo để định hướng. Ông Phạm Đức Cư kể: “Pháo thủ Lê Văn Chi bị càng pháo hất xuống vực, pháo trôi dần về phía vực sâu. Anh Diện lấy sức đẩy càng pháo hướng đâm vào vách núi. Cản được pháo lăn xuống vực, nhưng anh bị bánh xe của khẩu pháo nặng hơn hai tấn đè lên người. Giây phút lâm chung, anh vẫn cố hỏi: Pháo có sao không? Hôm sau, tang lễ của anh được âm thầm tổ chức trong rừng, vì chiến dịch chưa mở màn phải giữ bí mật cho con đường kéo pháo nên không có hương khói thắp trên mộ anh, không có tiếng súng vĩnh biệt anh”.
Đến rạng sáng ngày 4-2-1954 khẩu pháo cuối cùng được kéo về vị trí tập kết. Lúc này là vào mùng 2 Tết, Ban chỉ huy Tiểu đoàn 394 tổ chức cho bộ đội ăn Tết muộn trong rừng. Sáng ngày mùng 4 Tết tức ngày 6-2-1954, Đại tướng Võ Nguyên Giáp đến thăm và chúc Tết bộ đội, lúc này các chiến sĩ của ta mới hiểu thay đổi phương châm chiến lược là sự sáng suốt của cấp trên. Sau khi ăn Tết xong, bộ đội cùng dân công bắt tay vào mở đường, xây dựng trận địa pháo và tiếp tục kéo pháo vào trận địa thực hiện phương án “đánh chắc tiến chắc”, toàn mặt trận chuẩn bị cho một chiến dịch quy mô dài ngày.
Năm 2004, dịp kỷ niệm 50 năm chiến thắng lịch sử Điện Biên Phủ, Đảng và Nhà nước ta đã cấp kinh phí xây dựng, trùng tu, tôn tạo con đường kéo pháo bằng tay. Ban quản lý dự án di tích Điện Biên Phủ là chủ đầu tư, đã mời các nhân chứng lịch sử trong đó có CCB Phạm Đức Cư đi khảo sát xác định vị trí, địa điểm đường kéo pháo và nơi Anh hùng Tô Vĩnh Diện hy sinh, do kinh phí có hạn nên mới tôn tạo đoàn đường 3,9 km đến nơi anh Tô Vĩnh Diện đã hy sinh. Thông tin từ Sở Văn hóa thể thao và du lịch tỉnh Điện Biên cho biết, đây là con đường kéo pháo bằng tay duy nhất và cũng là con đường kéo pháo đầu tiên trong chiến dịch Điện Biên Phủ được khôi phục lại. Còn CCB Phạm Đức Cư khi trở lại chiến trường xưa, ông như sống lại thời tuổi trẻ của mình đã tự hào khoe với chúng tôi: “Mới tuần trước có đoàn làm phim tài liệu về chiến thắng Điện Biên Phủ muốn tôi cùng họ trở lại các trận địa xưa nhưng e ngại tuổi tác và sức khỏe của tôi không cho phép. Tôi bảo họ, đi chứ. Các cậu chớ “xem thường” chiến sĩ Điện Biên, tuổi cao, ý chí của chúng tớ còn cao hơn!”


