Má Đặng Thị Riêu sinh năm 1922 tại xã An Điền, huyện Bến Cát, tỉnh Bình Dương, sau này chuyển về sinh sống ở vùng Tây Hòa thuộc huyện Trảng Bom, tỉnh Đồng Nai. Trong những năm kháng chiến chống Pháp, gia đình má nổi tiếng với tinh thần yêu nước nhiệt thành, sẵn sàng nhường cơm sẻ áo cho bộ đội đánh giặc. Vợ chồng má không chỉ ủng hộ hàng chục giạ lúa gạo mà còn quả quyết mang cả hai bộ lư đồng gia bảo cùng hàng trăm tấm ván ghép nhà cống hiến cho cách mạng để làm vũ khí và thùng đựng đạn. Tinh thần cống hiến ấy tiếp tục rực cháy trong thời kỳ chống Mỹ, khi má sẵn sàng động viên các con trai mình cứ đúng mười tám tuổi là lên đường nhập ngũ, hiến dâng tuổi thanh xuân cho sự nghiệp giải phóng quê hương.
Bản thân má Riêu ở hậu phương cũng là một hạt nhân cốt cán, nằm trong ban chấp hành phụ nữ xã và tích cực đi đầu lãnh đạo chị em đấu tranh chính trị trực diện với kẻ thù. Má trở thành cơ sở liên lạc vững chắc, hàng ngày đi vận động đồng bào quyên góp gạo, bột ngọt, thực phẩm khô rồi đem chôn giấu cẩn thận, hẹn người của tổ chức đến lấy. Để bảo đảm an toàn tuyệt đối cho cán bộ khi đột nhập vào ấp, má đã sáng tạo ra các quy ước mật, thường dùng ngọn đèn để làm ám hiệu chỉ lối giữa vòng vây rình rập của địch. Bất chấp hiểm nguy khi bị giặc gom vào ấp chiến lược hay o ép gắt gao phải dời về Trảng Bom vào năm 1972, má vẫn mưu trí tìm mọi cách giữ vững đường dây liên lạc, thậm chí người con gái nhỏ tên Lệ của má lúc đó cũng dũng cảm tham gia làm trinh sát cho du kích.Cống hiến trọn vẹn cho cách mạng, gia đình má cũng phải gánh chịu những nỗi đau thương tột cùng khi ba người con trai ưu tú là Đồng Văn Tình, Đồng Văn Kết và Đồng Văn Quả đều lần lượt hy sinh anh dũng trên các chiến trường,. Sáng ngày 28/4/1975, khi đại quân ta tập trung tại lô cao su Trảng Bom chuẩn bị cho trận tiến công cuối cùng, má đã tất tả chạy đến tìm người con trai lớn đang ở lực lượng chủ lực với niềm khát khao đoàn tụ. Thế nhưng, hạnh phúc đã không trọn vẹn khi năm tháng sau ngày hòa bình, thay vì đón con trở về, má lại xót xa nhận thêm một tờ giấy báo tử trĩu nặng đau thương gửi về từ đơn vị của anh. Vượt lên trên những mất mát vô bờ bến ấy, má Đặng Thị Riêu vẫn gượng dậy tiếp tục cống hiến, tham gia công tác phụ nữ tại địa phương và trở thành tấm gương sáng ngời trước khi thanh thản qua đời ở tuổi 90.