Đi vào nơi mọi người chạy ra
Nghề của bác là một nghề kỳ lạ: khi thấy lửa cháy, mọi người chạy ra ngoài tìm sự sống, còn chúng bác lại lao vào bên trong. Đã bao lần bác đứng trước một tòa nhà chìm trong biển lửa, hơi nóng hầm hập như muốn nung chảy cả bộ đồ bảo hộ, nhưng nghe tiếng kêu cứu của người dân bên trong, bác không cho phép mình chùn bước.
Bác nhớ mãi vụ cháy xưởng gỗ năm ấy. Khói đen kịt, đặc quánh khiến tầm nhìn bằng không. Bác nghe thấy tiếng khóc yếu ớt của một đứa trẻ bị kẹt dưới đống đổ nát. Bác đã tháo bình oxy của mình để nhường cho cháu bé rồi bế cháu lao ra ngoài ngay trước khi mái tôn sụp đổ. Khi hít được ngụm không khí trong lành, cả bác và cháu bé đều lấm lem bồ hóng nhưng đôi mắt cháu nhìn bác đầy biết ơn. Bác đã mất đi một vài đồng đội trong những trận chiến với "giặc lửa", nhưng chúng bác chưa bao giờ hối hận. Với lính PCCC, hạnh phúc đơn giản là thấy một mạng người được cứu sống, là giữ được bình yên cho những mái nhà sau cơn hoạn nạn.


