địa chỉ đỏ
Những ngày tháng Tư, khi dải đất hình chữ S rực rỡ màu cờ đỏ sao vàng cũng là lúc nhịp đập lịch sử trở nên thổn thức hơn bao giờ hết. Trong hành trình tìm về những "địa chỉ đỏ" của lòng tri ân, tôi có cơ hội được đặt chân đến ấp Thạnh Trung, xã Tân Biên, tỉnh Tây Ninh để thăm Mẹ Việt Nam Anh hùng Phan Thị Hợi. Ngồi bên Mẹ, nghe câu chuyện về những người con đã hóa thân vào dáng hình xứ sở, tôi chợt nhận ra: Có những sự hi sinh không chỉ nằm trong sử sách, mà nó hiện hữu trong từng nếp nhăn trên trán Mẹ và trong hơi thở hòa bình của quê hương hôm nay.
Mẹ Hợi sinh năm 1935, trải qua hai cuộc kháng chiến trường kỳ, cuộc đời Mẹ là một bản trường ca đau thương nhưng vô cùng oanh liệt. Trong căn nhà nhỏ ấm cúng, giọng Mẹ run run kể về liệt sĩ Nguyễn Văn Nho – người đã ngã xuống trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước, và liệt sĩ Nguyễn Văn Vinh – người hi sinh vì sự nghiệp bảo vệ Tổ quốc. Hai người con, hai thế hệ, nhưng chung một dòng máu anh hùng và một lý tưởng cao đẹp: Quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh.
Cảm giác đầu tiên xâm chiếm tâm hồn tôi khi nghe Mẹ kể là một sự nể phục đến nghẹn ngào. Sự hi sinh của các anh không chỉ là việc dâng hiến tuổi thanh xuân, mà là sự dâng hiến cả những ước mơ, hoài bão và hạnh phúc cá nhân cho một mục tiêu lớn lao hơn. Liệt sĩ Nguyễn Văn Nho ra đi khi đất nước còn chìm trong khói lửa bom đạn, còn liệt sĩ Nguyễn Văn Vinh lại ngã xuống khi hòa bình vừa mới chớm nở, khi nhiệm vụ bảo vệ biên cương vẫn còn nặng nề. Nỗi đau của Mẹ Hợi là nỗi đau "ba lần tiễn con đi, hai lần khóc thầm lặng lẽ". Nhưng vượt lên trên những mất mát cá nhân ấy, ở Mẹ toát lên một vẻ đẹp bao dung, một niềm tự hào vì các con mình đã sống và chết như những người con trung hiếu nhất của đất mẹ Tây Ninh.
Sự hi sinh ấy nhắc nhở chúng ta – những người trẻ đang được sống trong một xã hội hòa bình và hội nhập – về cái giá của mỗi tấc đất, mỗi nhành cây. Nếu như "thời hoa lửa" ấy, các anh cầm súng để giành lại độc lập, thì hôm nay, "vũ khí" của người trẻ chính là tri thức, là khát vọng và sự tử tế. Trách nhiệm của chúng ta không chỉ dừng lại ở việc biết ơn, mà phải chuyển hóa lòng biết ơn ấy thành hành động cụ thể để xây dựng quê hương.
Tây Ninh, mảnh đất biên cương với nắng cháy và gió bụi, đang thay da đổi thịt từng ngày. Là những người trẻ, chúng ta có nhiệm vụ tiếp nối ngọn đuốc của cha anh. Cống hiến không nhất thiết phải là những điều đao to búa lớn; đó có thể là việc nỗ lực học tập để nắm bắt công nghệ, là ý thức gìn giữ môi trường, hay đơn giản là sự tử tế trong cách ứng xử hằng ngày. Chúng ta cần có tư duy đột phá để đưa kinh tế, văn hóa của địa phương đi lên, để những hy sinh của các anh không trở nên hoài phí.
Đứng trước Mẹ, nhìn vào đôi mắt đã mờ đục vì thời gian nhưng vẫn sáng ngời niềm tin, tôi tự hứa với lòng mình sẽ sống sao cho xứng đáng với quá khứ hào hùng ấy. Người trẻ hôm nay cần phải có bản lĩnh để đối mặt với những "thế trận" mới trong thời đại 4.0: đó là cuộc chiến chống lại sự lạc hậu, nghèo nàn và cả những cám dỗ về đạo đức.
Câu chuyện về Mẹ Phan Thị Hợi và các anh hùng liệt sĩ tại Tân Biên sẽ mãi là một "ngọn lửa" sưởi ấm tâm hồn tôi. Hòa bình không phải là sự kết thúc của trách nhiệm, mà là khởi đầu của một hành trình mới – hành trình dựng xây một Việt Nam hùng cường, nơi mà mỗi người trẻ đều là một viên gạch hồng, góp phần xây đắp nên đài hoa vĩnh cửu của lòng tự tôn dân tộc. Bởi như ai đó đã từng nói: "Cảm ơn quá khứ vì đã cho chúng ta một ngày mai tươi sáng."



