ĐIỀM ĐẠM DẪN DẮT TẬP THỂ QUA NHỮNG NGÀY CĂNG THẲNG
Trong những năm tháng quân ngũ thời chiến tranh, người lính không chỉ được rèn luyện bằng kỷ luật, nhiệm vụ và ý chí chịu đựng, mà còn được thử thách bởi khả năng giữ vững tinh thần trước những thời điểm căng thẳng. Với ông Đoàn Ngọc Phương, sinh ngày 19 tháng 9 năm 1968, từng mang cấp bậc Trung tá, quãng đời trong quân đội là thời gian hun đúc cho ông sự điềm đạm, bản lĩnh chín chắn và tinh thần trách nhiệm của người biết giữ nhịp cho tập thể.
Thời còn trong quân ngũ, nhất là trong bối cảnh chiến tranh, mỗi ngày của người lính đều gắn với yêu cầu sẵn sàng. Có những buổi huấn luyện nghiêm túc, những ca trực nối tiếp, những lần chuẩn bị quân tư trang kỹ lưỡng, những buổi sinh hoạt đơn vị để nhắc nhau giữ vững kỷ luật và tinh thần. Trong hoàn cảnh ấy, sự căng thẳng không chỉ đến từ nhiệm vụ, mà còn từ điều kiện sinh hoạt thiếu thốn, nỗi nhớ nhà và áp lực phải luôn hoàn thành phần việc được giao.
Với cấp bậc Trung tá, ông Phương càng hiểu rằng người cán bộ trong quân đội phải biết giữ sự điềm tĩnh trước tập thể. Khi công việc dồn dập, lời nói phải rõ ràng; khi đồng đội còn băn khoăn, thái độ phải chắc chắn; khi nhiệm vụ có nhiều phần việc nối tiếp, cách phân công phải cụ thể để anh em yên tâm thực hiện. Sự điềm đạm của người cán bộ không làm giảm tính nghiêm túc của kỷ luật, mà giúp tập thể bình tĩnh hơn, tin tưởng hơn và phối hợp chặt chẽ hơn.
Trong ký ức quân ngũ thời chiến, điều đáng quý là những lúc đồng đội cùng nhau vượt qua áp lực bằng tình nghĩa giản dị. Sau ngày nhiệm vụ, anh em nhắc nhau giữ sức khỏe, kiểm tra lại vật dụng, chia sẻ vài câu chuyện quê nhà để vơi đi nỗi nhớ. Có khi một lời động viên ngắn gọn, một lần cùng nhau rà soát công việc, một ánh nhìn tin cậy trước giờ nhận nhiệm vụ cũng đủ làm cả đội hình thêm vững lòng.
Sau này, khi tham gia Hội Cựu chiến binh từ tháng 3 năm 2024 tại TDP Lộc Thành, những bài học từ quân ngũ thời chiến vẫn là hành trang quý đối với ông. Nhưng phần sâu đậm nhất trong câu chuyện về ông Đoàn Ngọc Phương vẫn là hình ảnh người Trung tá năm xưa: điềm đạm trong tác phong, rõ ràng trong công việc, nghĩa tình với đồng đội và luôn đặt trách nhiệm chung lên trước sự thuận tiện của bản thân.
Câu chuyện của ông nhắc chúng ta rằng “thời hoa lửa” không chỉ là những năm tháng sôi nổi của tuổi trẻ, mà còn là quá trình rèn luyện con người biết bình tĩnh hơn, chín chắn hơn và trách nhiệm hơn trước khó khăn. Chính sự điềm đạm, kỷ luật và nghĩa tình ấy đã góp phần làm nên phẩm chất Bộ đội Cụ Hồ: giản dị, kiên cường, sâu sát và đáng tin cậy.
Thông điệp gửi thế hệ trẻ:
Từ câu chuyện của ông Đoàn Ngọc Phương, thanh thiếu nhi hôm nay có thể học được rằng trong những lúc căng thẳng, bản lĩnh thể hiện ở sự bình tĩnh và trách nhiệm. Hãy biết giữ tinh thần vững vàng, nói rõ việc, làm chắc việc, phối hợp với tập thể và luôn trân trọng giá trị của hòa bình hôm nay.



