Điểm tựa bình yên
au khi con trai hy sinh, nỗi sợ lớn nhất của mẹ Anh chính là khoảng lặng khi căn nhà vắng bóng người. Tuy nhiên, mẹ cho biết, từ ngày con trai hy sinh, gia đình đã nhận được nhiều tình cảm, sự quan tâm, chia sẻ của rất nhiều người, từ chính quyền địa phương, cơ quan, đoàn thể, anh em họ hàng, bạn bè đồng nghiệp của con đến bà con hàng xóm...
Không phải chỉ đến Ngày Thương binh-Liệt sĩ (27-7) hay ngày giỗ của Dương mà sự quan tâm, động viên của mọi người vẫn được diễn ra hằng ngày với gia đình mẹ. Đặc biệt, khi mẹ bị ốm đau hay đi viện khám bệnh, chính quyền địa phương, Hội Chữ thập Đỏ, Đoàn Thanh niên, Hội phụ nữ và tổ dân phố đều đến thăm hỏi, chia sẻ. Các anh chị em đồng nghiệp, bạn bè của con cũng luôn dặn dò mẹ: "Cần gì cô chú cứ gọi, đừng câu nệ"... Tình cảm ấy đã tiếp thêm nhiều sức mạnh để gia đình mẹ Nguyễn Thị Anh vực dậy sau nỗi mất mát to lớn.
Mặc dù nỗi lo về tuổi già vẫn khiến mẹ bận lòng, nhưng chồng mẹ (ông Nguyễn Chí Cương) chính là điểm tựa tinh thần vững chãi. Trong những ngày đau thương nhất, khi mẹ suy sụp thì chồng cô là trụ cột để cô dựa vào. Chú không chỉ đồng hành, mà còn thấu hiểu và chia sẻ nỗi buồn với vợ mình trên mọi hành trình.
Giờ đây, ngôi nhà nhỏ của Bà mẹ Việt Nam anh hùng Nguyễn Thị Anh vẫn luôn được sưởi ấm bởi nghĩa tình của cộng đồng. Chia tay mẹ, tôi thầm nghĩ, sự hy sinh thầm lặng của mẹ Nguyễn Thị Anh cũng như biết bao người mẹ khác trên dọc dài đất nước Việt Nam là sự hy sinh vô cùng lớn lao để đổi lại cuộc sống bình yên cho nhân dân, cho đất nước. Câu chuyện của mẹ nhắc nhớ chúng ta luôn biết ơn những người mẹ Việt Nam dung dị mà phi thường trong thời chiến cũng như thời bình.



