ĐIỆN BIÊN PHỦ: KHÚC TRÁNG CA TỪ LÒNG ĐẤT
CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA
ĐIỆN BIÊN PHỦ: KHÚC TRÁNG CA TỪ LÒNG ĐẤT
Có những cột mốc thời gian mà dù bao nhiêu năm tháng trôi qua, khi nhắc lại, mỗi
người Việt Nam vẫn cảm thấy lồng ngực mình rạo rực một niềm tự hào khó tả.
7/5/1954 – cái ngày mà hai tiếng “Việt Nam” vang lên chấn động địa cầu, không chỉ
là một trang sử vàng, mà còn là biểu tượng cho ý chí sắt đá của một dân tộc chưa bao
giờ biết cúi đầu.
Chiến thắng Điện Biên Phủ không chỉ nằm ở những con số quân sự khô khan trên bản
đồ chiến lược. Nó nằm ở bước chân của hàng vạn dân công hỏa tuyến, những người
đã dùng đôi vai trần và chiếc xe thồ thô sơ để vượt qua hàng trăm cây số đèo cao vực
thẳm. Đó là minh chứng cho một sự thật giản đơn mà vĩ đại: Khi lòng dân đã hòa làm
một, không có pháo đài nào là không thể công phá.
Nhìn lại "năm mươi sáu ngày đêm khoét núi, ngủ hầm, mưa dầm, cơm vắt", chúng ta
thấy gì?
Chúng ta thấy một Tướng Giáp với quyết định thay đổi lịch sử: chuyển từ "đánh
nhanh, thắng nhanh" sang "đánh chắc, tiến chắc".
Chúng ta thấy những anh hùng như Tô Vĩnh Diện dùng thân mình chèn pháo, Phan
Đình Giót lấy thân mình lấp lỗ châu mai.
Họ đều là những người trẻ, có những ước mơ và tình yêu riêng, nhưng trên tất cả, họ
có tình yêu dành cho mảnh đất hình chữ S này. Họ đã chọn hy sinh thanh xuân để
chúng ta ngày nay được sống trong một "thời hoa lửa" theo một cách rất khác: thời
đại của hòa bình và kiến thiết.
Điện Biên Phủ hôm nay đã xanh màu lúa, những hố bom xưa giờ đã là đồng bãi.
Nhưng tinh thần "Quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh" thì vẫn luôn chảy trong huyết
quản của thế hệ trẻ. Viết về Điện Biên không phải để đắm chìm trong quá khứ, mà để
tự nhắc nhở mình rằng: Chúng ta đang nợ cha ông một lời hứa sống sao cho xứng
đáng.
Chiến thắng ấy mãi mãi là một lời khẳng định: Một dân tộc dù nhỏ bé, nhưng nếu có
chính nghĩa và một niềm tin sắt đá, sẽ luôn tìm thấy ánh sáng ở cuối con đường hầm.



