Bài viết

Điều còn lại

Đinh Phun, sinh năm 1930, dân tộc Ba Na, quê quán xã Tơ Tung, huyện Kbang, tỉnh Gia Lai. Với những đóng góp trong sự nghiệp đấu tranh giải phóng dân tộc, ông được Nhà nước trao tặng Huân chương Kháng chiến hạng Ba theo Quyết định số 958 ngày 21/3/1987. Đây là sự ghi nhận của Đảng và Nhà nước đối với những cống hiến của một người con Tơ Tung trong những năm tháng kháng chiến.

Gia Lai07/07/2026Đinh Thị Uy (xã Tơ Tung)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Điều còn lại

Có những điều mất đi theo năm tháng.

Những con đường đất đã thành đường bê tông.

Những mái tranh đã nhường chỗ cho những ngôi nhà kiên cố.

Những người từng sống trong khói lửa chiến tranh cũng dần lùi xa vào ký ức.

Vậy điều gì còn lại?

Mở hồ sơ của ông Đinh Phun, người đọc chỉ bắt gặp vài dòng thông tin và một quyết định trao Huân chương Kháng chiến hạng Ba. Không có những trang ghi chép dài, không có những bức ảnh, cũng không có những lời kể về từng chặng đường ông đã đi qua.

Nếu chỉ nhìn vào những gì còn lưu giữ trên giấy, có lẽ người ta sẽ nghĩ rằng câu chuyện ấy quá ngắn.

Nhưng lịch sử chưa bao giờ chỉ nằm trong hồ sơ.

Điều còn lại không phải là số lượng trang giấy.

Điều còn lại là giá trị mà một con người để lại cho quê hương.

Mỗi người có công giống như một mắt xích trong hành trình giành độc lập của dân tộc. Có mắt xích nổi bật, có mắt xích bình dị, nhưng nếu thiếu đi một mắt xích, chuỗi nối ấy sẽ không còn trọn vẹn.

Ông Đinh Phun là một phần của chuỗi nối ấy.

Sự cống hiến của ông cùng biết bao người khác đã góp lại thành sức mạnh để quê hương hôm nay được bình yên.

Đối với tuổi trẻ Tơ Tung, điều cần nhớ không phải chỉ là tên của từng nhân chứng lịch sử.

Điều cần nhớ là vì sao họ được ghi nhận.

Đó là vì họ đã biết đặt lợi ích của đất nước lên trên lợi ích của bản thân.

Đó là vì họ đã chọn cống hiến thay vì đứng ngoài cuộc.

Đó là vì họ tin rằng, rồi sẽ có một ngày con cháu được sống trong hòa bình.

Ngày ấy đã đến.

Và trách nhiệm của thế hệ hôm nay là làm cho điều còn lại ấy tiếp tục có ý nghĩa.

Không để những tấm huân chương chỉ nằm trong hồ sơ.

Không để những cái tên chỉ xuất hiện trong danh sách.

Mà biến lòng biết ơn thành hành động cụ thể: học tập tốt hơn, sống trách nhiệm hơn, gìn giữ bản sắc Ba Na, xây dựng quê hương Tơ Tung ngày càng phát triển.

Đó chính là điều còn lại quý giá nhất.

Không phải một tấm huân chương.

Mà là tinh thần cống hiến được tiếp nối từ thế hệ này sang thế hệ khác.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Điều còn lại | Câu chuyện thời hoa lửa