Anh hùng Lực lượng vũ trang

ĐIỀU LÀM TÔI TỰ HÀO NHẤT KHÔNG PHẢI CHIẾN CÔNG, MÀ LÀ NHỮNG ĐỨA TRẺ HIẾU HỌC

Nghệ An03/07/2026Chi đoàn Quỳ Lăng, xã Giai Lạc, tỉnh Nghệ An (Đoàn TNCS Hồ Chí Minh xã Giai Lạc)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Theo lời kể của cựu chiến binh Nguyễn Bá Ân (Thương binh 2/4)

Người ta thường nghĩ rằng, sau một đời binh nghiệp, điều khiến một người lính tự hào nhất là những trận đánh đã đi qua, những chiến công lập được hay những tấm huân chương còn lưu giữ.

Nhưng với cựu chiến binh Nguyễn Bá Ân, câu trả lời lại rất khác.

Ông bảo rằng, chiến tranh đã lùi xa. Những ký ức ở Cánh đồng Chum, những vết thương còn mang trên cơ thể và cả những người đồng đội đã ngã xuống sẽ mãi là một phần không thể quên của cuộc đời ông. Song điều khiến ông vui nhất ở tuổi già lại không nằm trong quá khứ, mà ở chính tương lai của quê hương.

Đó là những đứa trẻ biết học.

Mỗi lần nhắc đến các cháu học sinh trong xã, giọng ông trở nên hồ hởi hẳn.

Ông kể về em Minh, con của bác thương binh Ái. Trong niềm tự hào của gia đình và bà con lối xóm, Minh đã thi đỗ vào Trường Đại học Y Hà Nội với số điểm rất cao. Điều làm ông xúc động hơn là người chị của Minh trước đó cũng đã theo học ngành y. Theo ông, một gia đình có hai người con nối tiếp nhau học hành thành đạt là minh chứng cho truyền thống hiếu học đáng quý.

Ông lại kể về bác sĩ Tân Bùi – một người con của quê hương hiện đang giữ cương vị Trưởng khoa tại Bệnh viện Đa khoa tỉnh Nghệ An. Mỗi lần nhắc đến, ánh mắt ông ánh lên niềm vui bởi đó là thành quả của sự học và cũng là niềm tự hào chung của quê hương.

Rồi ông nhắc đến gia đình ông An, nơi người con gái sau khi tốt nghiệp sư phạm đã trở thành cô giáo ở huyện Tân Kỳ. Với ông, nghề dạy học luôn là một nghề cao quý, bởi người thầy không chỉ truyền kiến thức mà còn gieo những hạt giống tốt đẹp cho tương lai.

Trong rất nhiều câu chuyện về sự học, điều khiến ông nhớ nhất là gia đình anh Dũng.

Hai người con trai đều đỗ vào Đại học Bách khoa.

Ông kể rằng, bí quyết mà gia đình ấy áp dụng rất giản dị nhưng cũng rất nghiêm khắc. Các cháu được rèn tính kỷ luật ngay từ nhỏ, đặc biệt là hạn chế sử dụng điện thoại để dành thời gian cho việc học.

Ông gật đầu rồi chậm rãi nói:

"Có quyết tâm, có kỷ luật thì sẽ học được."

Theo ông, thành công không đến từ may mắn mà được tạo nên từ sự chăm chỉ mỗi ngày.

Điều làm ông vui hơn cả là phong trào học tập ở quê hương ngày càng phát triển. Ngày càng có nhiều học sinh thi đỗ đại học, nhiều người trở thành bác sĩ, giáo viên, kỹ sư, cán bộ… quay trở về đóng góp cho quê hương hoặc cống hiến ở nhiều nơi trên cả nước.

Ông đặc biệt xúc động khi biết có học sinh của xã Trung Thành xuất sắc góp mặt trong chương trình Đường lên đỉnh Olympia.

Ông nói:

"Thấy con cháu học giỏi, tôi mừng lắm."

Đó là một câu nói rất ngắn.

Nhưng phía sau là cả một chặng đường dài của một người từng chứng kiến quê hương từ những lớp Bình dân học vụ dưới ánh đèn dầu, nơi nhiều người còn chưa biết đọc, biết viết, đến hôm nay khi những người con của quê hương đã tự tin bước vào những giảng đường đại học, bệnh viện, trường học và cả những sân chơi trí tuệ lớn của cả nước.

Ông từng trải qua những năm tháng mà một cuốn sách là điều xa xỉ.

Từng chứng kiến những người dân đọc nhầm hai chữ "Cấp tốc" thành "Cắt tóc" chỉ vì không biết chữ.

Từng thấy cả làng chong đèn dầu học từng nét chữ trong phong trào Bình dân học vụ.

Có lẽ vì đã đi qua những tháng ngày ấy nên ông càng hiểu giá trị của tri thức.

Ông luôn căn dặn con cháu rằng, hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng biết bao máu xương. Nếu thế hệ cha anh đã hoàn thành nhiệm vụ bảo vệ Tổ quốc thì thế hệ hôm nay phải tiếp tục xây dựng đất nước bằng học vấn, trí tuệ và lao động sáng tạo.

Theo ông, mỗi học sinh chăm chỉ chính là một hạt giống của tương lai.

Mỗi tấm bằng tốt nghiệp là thêm một niềm hy vọng cho quê hương.

Mỗi người trẻ thành đạt là một cách thiết thực để tri ân những người đã hy sinh vì độc lập của dân tộc.

Cuối câu chuyện, ông nhìn ra khoảng sân nơi tiếng trẻ con đang nô đùa vang lên rồi mỉm cười hiền hậu.

Ông bảo:

"Chúng tôi đã đi qua chiến tranh để các cháu được lớn lên trong hòa bình. Điều tôi mong nhất không phải là người ta nhớ mình đã đánh bao nhiêu trận, mà là nhìn thấy con cháu chăm học, sống tốt và trở thành người có ích."

Có lẽ đó cũng là lời kết đẹp nhất cho cuộc đời của một người lính.

Chiến công rồi sẽ lùi vào lịch sử.

Nhưng những thế hệ trẻ được nuôi dưỡng bằng tri thức sẽ tiếp tục viết nên tương lai của quê hương.

Và với cựu chiến binh Nguyễn Bá Ân, đó mới chính là niềm tự hào lớn nhất của cuộc đời mình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn